watch sexy videos at nza-vids!

AloTruyen - đọc và chia sẻ truyện

Tự Do Khám Phá Tự Do Chia Sẻ
Chào Khách! | Đăng kí | Đăng Nhập
Bạn đang truy cập vào 0nline24h.Sextgem.Com
Wap đọc truyện teen cực hay cho bạn !!!
Bây giờ là : 13:54 ngày 13/05 Chúc Mozilla/5.0 online vui vẻ !
☺Hôm Nay Chơi Game Gì
Game Khu Vườn Địa Đàng - Chơi Sky Audition Ring Dina Free
Khu vườn địa đàng Trồng cây, Nuôi Thú, chơi 8 Game Bài, Kết bạn chăn Gấu cực đã.
Game Mobi Army HD 239 - Anh Tài Tựa Gunbound
Mobi Army bắn súng, căn tọa độ tựa Gunbound -Gunny, đồ họa khủng, skill tuyệt đẹp.
Game Avatar 250 - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
Avatar cộng đồng lớn, thỏa sức chăn nuôi, mua sắm, kết bạn, giải trí với nhiều trò chơi hấp dẫn.
Game Khu vườn vui vẻ - Thế giới giải trí Online
Thỏa sức sáng tạo của bạn để có một khu vườn thật đẹp, cùng nhau kết hôn tron khug vườn tình yêu
Game Khí Phách Anh Hùng - Phiên bản mới đầy hấp đẫn
Khí Phách Anh Hùng gMO nhập vai Thuần Việt PK nảy lửa, skill chưởng rồng, sét giật... rung chuyển màn hình.
Game Trư Bát Giới – Chinh phục Hằng Nga
Trư Bát Giới một siêu phẩm game mobile hành động hài hước cùng Trư Bát Giới chinh phục Hằng Nga và các nữ Yêu xinh đẹp.
Game iWin Online – Đánh Bài Miễn Phí,Đấu Trí cùng Người Đẹp
iWin Online chơi 16 game bài miễn phí,tặng triệu Win hằng ngày,hơn 10 triệu người chơi, nhiều nữ game thủ nhất Việt Nam.
Game Cá Bé Cá Lớn – Bá chủ Đại Dương Xanh
Cá Bé Cá Lớn ăn những chú cá nhỏ hơn để lớn nhanh và trở thành bá chủ đại dương xanh.
Game Combat tank - Chiến trường khốc liệt
"Combat tank" phiên bản game hành động hay nhất hiện nay trên điện thoại di động,cú sốc lớn cho làng game mobile.
Game iWin Online 441 - Đệ nhất game bài
Game bài đầu tiên tại Việt Nam với hệ thống game mini siêu khủng
☺Game Offline Đáng Chơi
Game Ma Đao – Cuộc chiến của các vị thần
Ma Đao là tựa game nhập vai các vị thần chiến đấu với đồ họa tuyệt đẹp,chiêu thức và skill bá đạo nhất.
Game Contra Mobile - Game Bắn Súng Kinh Điển
ConTra là tựa game bắn súng kinh điển trên điện tử bốn nút của thập niên 90 nay đã có trên mobile tương thích Java và Android.
Game Bắn Cà Chua - GMO Casual Mobile
Game bắn cà chua với đồ họa ngộ nghĩnh đáng yêu, lối chơi quen thuộc và đầy trí tuệ là sự lựa chọn giải trí số 1 cho bạn trong mùa hè này.
Game Đào Vàng - Phiên bản HD cho mobile
Đào vàng siêu kinh điển 1 thời trên PC nay đã có phiên bản HD cho Android và IOS.
Game Đuổi hình bắt chữ - Phiên bản SmartPhone
Phong cách mới, nội dung mới phong phú và đặc sắc chỉ có ở Đuổi Hình Bắt Chữ trên SmartPhone 2014
Game Vua hải tặc - Ông vua của biển cả
Đi tìm kho báu One Piece trên những hòn đảo huyền thoại cùng cậu bé mũ rơm Luffy
Game Zuma Ball - Bắn Bóng cực hot
Điều khiển chú ếch trong game Zuma Ball khám phá đến màn chơi cuối cùng!
Game Bắn cá ăn xu - Chinh phục đại dương xanh
Săn cá trong lòng đại dương trên điện thoại di động với game bắn cá cực hot!
Game Ninja Loạn Thị - Thử thách nguy hiểm
Vượt ải qua từng nhiệm vụ với muôn vàn sóng gió và nguy hiểm rình rập
Game Ninja siêu tốc - Chạy đua kỳ thú
Tăng tốc cùng Ninja và những người bạn để tận hưởng niềm vui chiến thắng
 
ĐÂU CHỈ RIÊNG MÌNH ANH

Xuống Cuối Trang

Chap 39.

- Để tớ nói cho cậu nghe, tớ là tớ không thích thằng...( tên tiếng Anh) chạy cánh. Sức yếu chạy như thế ko kịp hỗ trợ cho đồng đội... - Chồng chị Lâm nghiêm trọng.

- Nhưng mà nó khéo chứ anh. Như trận hôm nọ gặp... ( tên tiếng Anh). Không có nó lại chả chết à. - Phong cũng nghiêm trọng không kém.

...

- Đang nói cái gì ấy mày nhỉ?  - Hà cứ hóng mấy người nói chuyện nãy giờ nhưng hình như không có chuyện gì hóng được.

- Chuyên môn và nghiệp vụ ấy mà. Mày không biết đâu. - Vân đang ôm em bé ngủ khẽ đung đưa.

- Uống rượu vào rồi nói nhiều gớm nhỉ, bình thường có nói mấy đâu. - Hà chăm chăm nhìn Phong.

- Chúng mày nói xấu chị à. - Chị Lâm với Khánh từ trong bếp đi ra. Tay bê đĩa hoa quả với bình nước chanh vừa pha.

Hôm nay đầy tháng em bé con chị Lâm, anh nhà mời mấy cô chú đến chơi với cháu. Gọi là đến chơi với cháu nhưng các chú đến chơi với bố còn các cô đến chơi với mẹ. Cứ bế cháu nó được một lúc là chẳng ai nói với cháu câu nào. Mà kể con bé cũng ngoan, chỉ ăn hơi ít và quấy lúc ăn sữa. Còn thì không có ai vẫn đặt nằm nôi được. Nhiều nhà con quấy, không dám đặt con. Cứ bế nhiều nên nó quen, đến lúc nhỡ nhỡ thì phải bế rã cả tay. Tóm lại là kể cả khi nhỏ, cũng không nên chiều con. Khi nằm nôi là bắt đầu cho con tự lập được rồi.

- Thế cái Vân bao giờ cưới đấy? – Chị Lâm vừa gọt lê vừa hỏi.

- Hai tháng nữa chị ạ. – Vân bẽn lẽn, tính nó thế. Nhát, hiền và lúc nào cũng ngại. May mà gặp được anh kĩ sư cũng hiền với nhát chẳng kém. Chứ không chỉ sợ lấy chồng rồi về chồng nó bắt nạt cho. Cả mâm cơm Vân cứ thỉnh thoảng lại nhìn anh ấy bị mấy ông kia mời rượu nhưng cứ nhấc lên đặt xuống thì yên tâm. Không biết uống rượu, hút thuốc. Giờ cũng hiếm người không biết cả hai thứ như thế.

- Thế Khánh.

- Gì chị. – Khánh mới đổi sang bế em bé thay Vân.

- Có định cưới không? Năm nay mấy đứa được tuổi lấy đi. Rồi còn sinh con nữa. Phụ nữ sinh muộn không tốt đâu.

- Em cũng có ý định, nhưng không biết bao giờ thôi. A… dậy rồi à. – Khánh chu miệng trêu con bé con vừa ngoác miệng ra ngáp.

- Cẩn thận nó ngủ dậy thỉnh thoảng cũng hờn đấy. – Chị Lâm lấy cái khăn sữa cài vào cổ áo con bé.

- Chị. – Hà nãy giờ lại lên tiếng. – Sao chị không hỏi em.

- Hỏi gì? Lấy chồng à? Tưởng không định lấy chồng, thích ở vậy mà.

- Đấy là lúc trẻ thôi, giờ em cũng già rồi. Haiz. – Hà giả bộ than thở.

- Kiếm được cho nó người yêu ở đâu mà giờ nó khác thế hả Khánh.

- Mối cũ của nó không dùng được đá sang cho em đấy chị ạ, buồn lắm.

- Này, cháu nó còn bé. Đừng nói thế trước mặt cháu.

- À à chị. Thế… dạo này sao?

- Cái gì sao?

- Thì qua một tháng rồi, vết mổ của chị cũng lành nhanh. Hai vợ chồng sao? – Mắt Hà sáng lên.

- Hỏi để sau này cũng định đẻ mổ chắc. – Chị Lâm cười trêu nó.

- Mà chị cũng nhanh liền nhỉ. – Vân cũng hào hứng.

- Ừ may đấy, không thì khổ lắm. Thì cũng mới có 2 lần thôi. Hồi trước bác sĩ cũng chỉ cách cho nên chỉ bị 3 tháng đầu với 3 tháng cuối là kiêng. Chứ không bắt ông ấy nhịn cả 9 tháng.

- Thế à. Bác sĩ cũng bảo hả. Hay nhỉ. Sau này mình phải hỏi bác sĩ cặn kẽ mới được. – Hà nói, quay ra nhìn Phong. Tủm tỉm cười. – Không bỏ đói 9 tháng thế nào mèo chả đi tìm mỡ.

- Cũng vất vả đấy. Hôm đầu sau khi sinh như kiểu lần đầu luôn. Chắc sang tháng là đỡ rồi. Còn phải tập cho người gầy đi nữa chứ. Nhìn bụng này. – Chị Lâm than thở.

- Ăn bao nhiêu nghệ mới lành được sẹo đấy.

- Nghệ á? Nghệ là củ màu vàng bôi vết thương cho lành sẹo đấy hả? Cái đấy ăn được hả? - Hà ngơ ngác. Ba người nhìn con bé ngán ngẳm, không hiểu sau này nó lấy chồng thì phải học biết bao nhiêu thứ cho đủ.

- Ừ, phải kho chung với thịt ăn suốt, chị chán lắm rồi.

- Thế sách bà bầu có viết cái vợ chồng này nhiều không chị. – Hà vẫn tiếp tục. Sao tự nhiên hôm nay nó quan tâm đến bà bầu thế.

- Mày hết chuyện nói rồi à. – Khánh lấy chân đá đá chân Hà.

- À mà đấy, sao cái Hà vẫn bảo thằng Vũ làm phiền hả Khánh. Giờ có người yêu rồi. Giải quyết dứt điểm đi.

- Vâng em biết mà, đến công ty thì hôm nọ gặp anh Bảo nói chuyện rồi. Còn không biết sau này có định làm gì nữa không.

- Hay lấy chuyện biết nó mua nhà riêng đưa bồ về dọa khoe vợ nó cho nó sợ. – Vân thì thầm.

- Ờ ờ được đấy. Lần sau gặp mày cứ dọa nó cho tao.

Khánh cười. Kể ra nói mình đi đến cái nhà đấy thăm dò khéo Vũ còn tưởng mình quan tâm nên mới tìm hiểu. Mà dọa chắc gì anh ta đã sợ. Sợ vợ không phải kiểu của Vũ. Có lẽ chỉ sợ nếu bỏ vợ thì mất tiền thôi. À, nói mới nhớ. Việc anh ta nói chắc chắn hai người họ sẽ bỏ nhau nhưng Trinh khẳng định với Phong không có cũng làm Khánh thấy lạ. Nhưng chưa muốn xác minh và cũng nghĩ biết chẳng để làm gì. Nhất là khi thấy thái độ của Vũ kiểu muốn không ăn được thì đạp đổ nên Khánh càng mong tránh xa anh ta và chuyện của anh ta.

Hôm nay Khánh phải làm nốt giấy tờ nên dặn Bảo đến đón muộn. Tuần sau công ty có đoàn đối tác đến thăm nên Khánh nhiều việc hơn bình thường. May mà Khánh cũng làm xong. Thấy Bảo chưa đến thì đủng đỉnh đi thang bộ xuống sảnh. Thỉnh thoảng Khánh cũng hay leo lên hoặc xuống bằng thang bộ, từ khi biết đi cầu thang tốt cho tim mạch.

Xuống đến nơi, Khánh ngạc nhiên khi hôm nay Vũ vẫn đến. Sau hôm Bảo ra mặt nói chuyện với Vũ thì cô cũng nghĩ anh ta ít nhiều sẽ xấu hổ vì hành động làm phiền này nhưng không phải. Không thể hiểu nổi anh ta muốn làm gì. Khánh thực sự tức giận. Muốn trêu tức hai người hay để Bảo không chịu việc làm phiền này mà rút lui.

Khánh cứ đứng trân trân nhìn về phía cái xe như thế. Rồi quyết định tiến lại gần. Vũ mở cửa xe bước ra.

- Anh định làm gì thế? Không thấy như thế này là lố bịch à.

- So với việc từng làm trong quá khứ thì em đừng nghĩ nói khích anh sẽ hiệu quả.

- Tôi không hiểu anh đang làm trò gì. Giờ vốn dĩ đã chẳng ai liên quan đến ai. Sao anh cứ làm phiền cuộc sống của tôi thế.

- Cuộc sống của em hiện tại không có anh, anh không muốn cái gì từng là của anh lại là của người khác.

- Anh đừng nói như thể anh là người thiệt thòi. Tiền anh có, địa vị anh có, vợ đẹp anh có. Có chăng chỉ là anh không yêu cô ta. Nhưng cũng là do anh chọn.

- Anh có thể chịu nhục khi mang tiếng lừa đảo con tiểu thư nhà giàu. Nhưng khi đó đến cả em cũng cảm thấy khinh bỉ anh như bao người khác thì hình như anh thấy những gì anh bỏ ra và chịu đựng là không đáng.

- Những gì anh làm giờ anh lại đổ lỗi cho người khác à?

- Anh từng làm mọi thứ để hai đứa có thể ở cạnh nhau, nhưng khi đó em không chấp nhận bỏ đi để sống cùng anh. Thì giờ anh cũng không chấp nhận việc cuộc sống của em có người khác xen vào không phải là anh.

- Anh theo dõi tôi bao lâu, không hề ra mặt chỉ để chứng kiến tôi cô đơn. Khi tôi tìm được người khác thì anh điên lên à. – Khánh gần như quát lên.

- Gần như thế. Cái gì anh muốn có nhưng không có được thì anh cũng không thích ai có. Anh muốn xem em nói tình yêu mới của em bền vững thế nào. Hay cuối cùng cũng chỉ ở cạnh anh em mới có hạnh phúc.

- Nói thẳng nhé. Giả sử có không còn ai yêu tôi cũng không yêu người đem bồ đến nhà toàn đồ dùng cũ của người yêu để ngủ. Mà chẳng phải một người. – Khánh buộc miệng vì tức giận.

- Anh không nghĩ là em biết đấy. – Vũ nói nhưng vẫn bình thản.

- Nếu cái Hà không cố tìm hiểu thì tôi còn không muốn gặp không muốn biết bất cứ thông tin nào về anh. – Nói xong Khánh mới nhận ra xe Bảo đã đến. Quay lưng đi nhanh về phía xe Bảo, trèo lên xe và đóng mạnh cửa.

- Em không sao chứ. – Bảo nắm tay Khánh. Mặt Khánh đỏ bừng vì tức giận.

- Em không sao, mình về thôi.

Khánh vừa phải đưa đoàn khách công ty về khách sạn đặt sẵn. Do không biết lúc nào mới về nên cô nói với Bảo sẽ tự đi taxi. Khánh đã chuẩn bị sẵn đồ ăn từ sáng trước khi đi làm, Bảo nói sẽ về sớm hâm lại thức ăn chờ cô về.

Ăn tối xong rồi đi tắm, Khánh đổ luôn lên giường vì mệt. Gối đầu lên đùi Bảo khi anh đang đọc tài liện trên máy tính, Khánh ngủ ngon lành. Tự nhiên anh lay cô dậy, phải mất một lúc Khánh mới mở mắt ra được.

- Em ơi Hà gọi này, anh chưa bấm nghe đâu. – Bảo đưa điện thoại cho Khánh.

- Con này làm gì mà gọi muộn thế. – Khánh lèo nhèo. – Alo.

- Mày ơi đến viện xxx đón tao.

Khánh ngồi bật dậy.

- Sao mày lại ở đấy? – Khánh lo lắng. Bảo nghe Khánh nói cũng quay sang nhìn.

- Tao bị ngã xe. Bố tao đưa dì về nhà ngoại hai hôm rồi, anh Phong thì mới đi công tác sáng nay. Tao không gọi được ai. – Giọng con bé buồn buồn nhưng nghe có vẻ ổn.

- Ừ đợi tao đến nhé.

 

Chap 40.

Thay vội quần áo, Bảo lấy xe đưa Khánh đến viện. Hà ngồi ở băng ghế dài bên ngoài ngay phòng tiếp đón bệnh nhân. Chân phải băng từ cổ đến hết bàn chân. Nhìn cũng vẫn ổn, chắc chỉ bị thương ở mỗi chân. Khánh nhìn thấy con bé đang ngồi gọi điện. Chắc cho Phong hoặc cho bố Hà. Con bé nhìn thấy Khánh thì nói thêm 1,2 câu rồi tắt máy.

- Chân bị sao? Có gãy hay rạn xương không? – Khánh đưa tay sờ nhẹ cái chân đang băng của nó.

- Không gãy, chỉ rạn xương mắt cá thôi. Chụp rồi. Giờ băng bó ngồi nhà thôi. – Hà nhét cái điện thoại vào túi, co chân kia lên tì cho đỡ tê.

- Đi đứng làm sao mà lại ngã.

- Thì hôm nay anh Phong không ở nhà, tao tự đi xe đến nhà hàng bà chị đang làm. Lúc về qua ngã tư xxx thì có mấy thằng choai choai đi xe hò hét lạng lách. Người đi đường dạt cả sang hai bên. Hai thằng đi ép xe tao vào lề. Lâu không đi xe máy nên tao cuống tay. Đổ xe. May mà tao đi sát nên ngã trên vỉa hè.

- Thế ai đưa vào đây?

- Có hai bố con một bác đi sau tao thấy thế thì chở tao với đi xe tao vào. Mà xong lại về luôn vì nhà còn ở xa. Chưa kịp cám ơn. Còn mấy thằng chúng nó mất hút luôn rồi.

 

- Chân bị làm sao em. – Giờ Bảo mới vào, buổi tối kiếm chỗ đỗ xe khó.

- Không nghiêm trọng lắm anh ạ. Rạn xương chân thôi. Người cũng không làm sao.

- Ừ thế tí anh chở về, xe thì gửi đây rồi mai nhờ người đến lấy nhé

- Vâng em cám ơn nhé. – Con bé cười với Bảo. – Chán thế, hơn nửa tháng nữa là anh Phong lên thay bố, công ty tổ chức tiệc. Hôm ấy anh bảo đưa tao đến công ty đấy. Mà chân cẳng thế này có kịp khỏi mà đi không, còn mặc váy đẹp nữa.

- Chắc mặc váy thì vẫn mặc được, đi lại thì khó khăn thôi. – Khánh cười méo mó, nó có đau không mà lại nghĩ đến không được mặc váy đẹp với đi dự tiệc bây giờ nữa. – Hôm đấy bảo anh ấy dìu đi rồi đến nới thì ngồi một chỗ.

- Mày dìu tao nhé, hôm đấy anh Phong định mời anh với nó đi đấy. – Hà nghiêng đầu nhìn sang Bảo đang ngồi cạnh Khánh.

- Thế hả. Đến chung vui hả. – Bảo cười nháy nháy mắt với Hà,

- Vâng, anh ấy định 2,3 hôm nữa đi công tác về thì gặp rồi mời một thể. Mà hôm nay gặp nên em nói luôn.

Một chị y tá đi ra đưa giấy với phim chụp của Hà để cầm về, tiện sau này đi khám lại và theo dõi. Bảo đứng dậy xem xét rồi theo chị y tá đi vào phòng trong. Chắc thanh toán tiền viện phí.

- Gọi anh Phong chưa?

- Gọi lúc vừa băng xong rồi.

- Thế anh ấy bảo gì?

- Bảo mai mà xong việc thì về đêm luôn hoặc ngày kia về sớm. Bảo tao về chỗ hai đứa không có ai thì về nhà ấy. Còn có cô giúp việc. Bố với dì tao sang tuần mới ở quê lên.

- Quan tâm thế đừng đòi hỏi gì nữa nhé, thế tí chở mày về nhà hả.

- Ừm, nhức quá. – Giờ Hà mới nhăn nhó xuýt xoa cái chân.

- Lúc mày gọi, trên đường đến đây tao cứ sợ bị ô tô đâm cơ.

- Người ta nghĩ đến trường hợp nhẹ nhàng nhất chứ mày lại nghĩ xấu thế.

- Không… tại. – Khánh ngập ngừng. – Hôm trước tao cũng mới dọa Vũ việc hai đứa mình biết nó thuê nhà ở với bồ. Tao tưởng nó định làm gì mày để làm tao sợ.

- Ui giời chắc nó chẳng dám đâu. Đang danh cao chức vọng, nhà lầu xe hơi. Nó có định bỏ con vợ cũng không làm gì để phải bỏ tiền của đâu.

- Ừm, chắc tại tao nghĩ nhiều quá. – Khánh cười.

- Thế dạo này còn đến không?

- Sau hôm tao nói thế thì không.

- Ô có khi dọa lại hiệu quả ấy nhỉ. – Con bé cười. – Ôi giời ơi hình như hết giảm đau rồi. Đau quá. – Nó bắt đầu rên rỉ.

Bảo ra đến nơi, cầm theo cái túi giấy đựng ít giấy tờ với phim chụp. Hai đứa dìu Hà ra xe. Đưa Hà về rồi lại về nhà Khánh, đến nhà thì đồng hồ chỉ 2h kém. Hai người nhìn nhau phì cười.

- Này sáng mai anh lại nghỉ rồi. – Bảo vòng tay ôm Khánh.

- Chắc em cũng nghỉ sáng, mà tuần này nhiều việc chứ. Thôi kệ. Hì.

- Anh ơi anh đang ở đâu đấy, trưa nay có bận gì không? – Khánh đang đưa đoàn khánh đến nhà hàng. Buổi sáng hai bên cừa kí hợp đồng xong. Giờ công ty Khánh chiêu đãi đối tác bữa trưa.

- Anh chuẩn bị đi ăn thôi. Sao em?

- Chiều anh có phải quay về làm không?

- Anh có tí giấy tờ thôi, mang về nhà làm không quay lại cũng được.

- Thế anh đến em nhờ tí nhé. Em đưa khách công ty đi ăn trưa. Mà cái ông được cử đi cùng em bảo vợ ốm bỏ về trước rồi. Giờ còn mỗi em. Đi ăn một mình với mấy ông bà ấy ngại quá. Khách có người Sing nữa. Anh sang có ăn uống, nói chuyện cùng hộ em tí được không?

- Ừ được rồi, thế ở đâu anh qua.

Bảo đưa Khánh đưa khách về lại khách sạn rồi hai người về nhà. Ăn trưa nhưng nói chuyện đủ thứ chuyện nên 2h chiều mới xong. Bảo đi du học mấy năm liền nên nói chuyện với mấy người này có vẻ hợp. Chiều Khánh còn đưa họ đến mấy chỗ mua đồ lưu niệm, chụp ảnh vài nơi. Xong là cũng xế chiều. Chiều tối họ tự ăn hay hình như có ai đó mời ăn, nên Khánh không phải đi cùng nữa.

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

- Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

Bảo chở Khánh đi ăn cháo cá, trưa ăn đồ chiêu đãi ở nhà hàng toàn mấy món nhiều đạm với dầu mỡ, cả hai cùng chán ăn cơm. Bảo rủ đi ăn cháo cá rồi uống trà bát bảo. Xong rồi cả hai về nhà.

- Cho anh này. – Khánh xòa cái móc chìa khóa có hình biểu tượng đảo quốc sư tử mà mấy vị khánh hôm nay tặng Khánh.

- Anh đi du học Sing mấy năm mà lại cho anh cái này. – Bảo cầm cái móc cười.

- Thì anh cũng có cái nào dùng đâu. Không thích thì trả em.

- Có, anh dùng. Mà này anh bảo. Cuối tuần này hai đứa đi chơi đi.

- Đi đâu anh?

- Thì đi đâu xa xa một tí. Chiều thứ 6 đi rồi chiều chủ nhật về. Đi đâu kiểu suối nước khoáng hoặc chỗ nào đại loại thế.

- Mùa đông này đi suối nước nóng đi. Hồi trước em đi với nhà, tắm thích lắm. Mà hồi đấy mùa hè. Giờ mùa đông đi chắc thích. Mà từ đây lên có hơn 50km thôi.

- Ừ thế có phải đặt phòng trước không nhỉ. Mình ở đấy hai đêm.

- Hôm nay mới thứ 3, mai em đến công ty rồi xem lại trông tin chỗ khu nghỉ dưỡng đấy rồi đặt phòng luôn nhé.

- Ừ, thế giờ đi ngủ không muộn quá rồi. – Bảo vòng tay ôm eo Khánh, đồng hồ trên tường chỉ 11h kém. – À mà không muộn lắm, vẫn sớm. Phải vận động tí mới ngủ được.

- Sớm gì, ngủ thôi không mai lại không dậy được. Trời lạnh này sáng ra anh đã ngại dậy.

- Ờ thế để dành đến cuối tuần đi vui chơi giải trí kèm nghỉ dưỡng một thể nhé. – Áp má vào má Khánh, Bảo thủ thỉ.

- Nghe cũng được đấy nhỉ.

- Mà hôm nay cái bà ngồi gần anh khen chúng mình đẹp đôi đấy. Bà ấy bảo anh có người yêu xinh mà hiền. Còn khen anh đẹp trai, nói tiếng anh tốt.

- Đi du học mấy năm về mà lại không tốt nữa thì phí tiền của bố à.

- Nhiều ngừoi khen chúng mình đẹp đôi em nhỉ.

- Nhiều à, đâu có thấy ai mấy đâu.

- Có mà.

 

Chap 41.

Khánh mở mắt, trời mùa này âm u, nhìn thì có vẻ chưa sáng hẳn nhưng thực ra có khi gần đến trưa ánh sáng cũng chỉ có thế. Quay sang nhìn Bảo vẫn đang ngủ. Anh nằm sấp nửa người, ngực thở đều đều, nhè nhẹ. Vươn người sang Khánh hôn hẹn lên trán anh. Với tay lấy cái áo khoác ngủ mỏng quàng vào người, Khánh chui ra khỏi chăn. Sáng ra đúng là lạnh thật. Định chiều tối thứ 6 đi nhưng rồi thấy như thế vội mà vất vả quá, nên lại đổi thành đi ngày thứ 6. Cũng may đợt này công ty ít việc. Về rồi làm bù cũng không vấn đề gì.

Đánh răng rửa mặt xong Khánh làm bữa sáng rồi mới định gọi Bảo dậy, cho anh ngủ thêm tí nữa lấy sức tí chạy xe. Sáng nay Khánh nấu bánh đa cua. Nước riêu và chả ăn kèm chuẩn bị từ trước. Giờ chỉ việc đun sôi nước và trần bánh đa là xong. Vặn bếp lửa nhẹ để nước sôi lăn tăn, cô lên nhà đánh thức Bảo.

- Dậy không anh? – Khánh dụi đầu vào ngực anh.

- Không. Không dậy. – Bảo lơ mơ nói, quàng tay ôm cổ Khánh.

- Em nấu ăn sáng rồi đấy, dậy ăn luôn nhé.

- Em nấu gì thế.

- Bánh đa cua. Anh ăn không? – Khánh lấy tay béo má anh cho tỉnh.

- Anh có.

- Thế dậy đánh răng đi nhé. – Bỏ tay anh khỏi người Khánh xuống nhà, vẫn ngoái lại nhắc Bảo lần nữa. – Dậy đi đấy nhé.

Sáng sớm trời lạnh, ăn bánh đa cua nóng hổi đúng là ngon thật. Bảo ăn được gần hai bát. Khánh ăn xong trước thì đi cho con Vic và Lavin ăn. Đổ thức ăn ra bát cho chúng nó nhiều hơn mọi ngày, cả nước uống. Cô cũng chỉ khép hờ cái tủ đựng thức ăn mà bình thường phải đóng chặt vì con Lavin thỉnh thoảng hay dùng chân cậy tủ lấy trộm khi Khánh không ở nhà. Rồi kiểm tra kĩ cửa, đi hai ngày nên thả cho hai đứa trong nhà chơi với nhau, không nhốt hay xích để chúng nó đỡ cuồng chân.

Bảo ăn vừa xong thì Khánh cũng quay vào.

- Anh rửa bát cho. – Bảo bưng cái bát lại bồn rửa. – Em kiểm tra với sắp nốt đồ nhé.

- Vâng, thế rửa hộ em nhé. – Nghe anh nói thế cô lên nhà luôn.

Đi có hai ngày nên Khánh cũng không mang gì nhiều. Mang cho Bảo 2,3 bộ quần áo mặc đi đường. Thêm 2 bộ ngủ. Khánh cũng chỉ mang 1,2 cái váy, 1 bộ quần áo với 1 cái váy ngủ. Thêm ít đồ dùng cá nhân, kem dưỡng da, keo dưỡng tóc… Quan trọng là bộ bikini của Khánh và cái quần bơi của Bảo. Vừa đủ một cái vali kéo mà Bảo hay dùng lúc đi công tác.

Hai người lên đường, trước khi khóa cửa Khánh xoa đầu Lavin và Vic, dặn chúng nó trông nhà cẩn thận và chơi ngoan. Chẳng biết chúng nó có hiểu gì không, nhưng nhìn mặt rất phấn khởi. Chẳng thấy buồn khi cô đi vắng gì cả.

Đường ra khỏi thành phố tầm này vắng vẻ. Vì mọi người đổ vào thành phố đi làm hoặc ngược lại thì vào tầm 7-8h sáng. Còn bây giờ gần 9h rồi. Cũng may với thời tiết này có đến trưa trời cũng chỉ ấm lên chứ vẫn trưa có nắng. Nên lên đường lúc này là hợp lí.

Đoạn đầu chuyến đi khá suôn sẻ, nhưng đến khi rẽ vào địa phận tỉnh để lên khu du lịch suối nước nóng thì lạc đường. Bảo thì khăng khăng trước đây từng đi nên nói là rẽ ở chỗ này, nhưng vấn đề là từ hồi đấy đến giờ cây cối nhà cửa thay đổi rất nhiều nên chẳng nhìn ra được nét nào giống để khẳng định cái trí nhớ của anh. Hỏi người đi đường thì hai người lại nói theo hai kiểu đi khác nhau. Quay đi quay lại mất mấy vòng.

- Anh. Hay ngồi đây chờ tí có cái xe du lịch lên suối thì đi theo. – Khánh cười, nghĩ ra cái sáng kiến ấy. – Xe du lịch chắc đi hơi lòng vòng tí, nhưng mà thể nào cũng đến.

- Chờ ấy hả, có sợ lâu không. Mà có chắc có xe lên đây không?

- Có mà, người ta đi nhiều lắm. Chị ở công ty em mới đi tuần trước xong. Cứ bao giờ thấy có xe dán chứ “ Du lịch…” thì mình đi theo.

- Ờ cũng được. Ngồi nghỉ tí.

- Anh ăn bánh không? – Khánh với tay ra đằng sau lôi ra cái túi nhỏ, bên trong có mấy cái bánh ngọt, mấy quả quýt và mấy lon nước ngọt.

- Em mang cả đồ ăn đi hả? – Bảo ngạc nhiên, nghĩ Khánh chỉ mang đồ dùng hay quần áo.

- Em mà, cẩn thận lắm.

- Cho anh lon nước tăng lực thôi. – Bảo đưa tay lấy lon nước bật uống.

Khánh ngồi gặm mấy cái bánh socola ngon lành.

- Anh ơi có xe có xe. Cái xe đỏ kìa. – Khánh đang ăn thì nhìn thấy cái xe du lịch có gắn biển chữ đến khu du lịch thì giật tay Bảo chỉ theo.

Bảo nổ máy chạy theo. Đường từ đây lên đến khu du lịch ấy leo đồi khá nhiều. Khung cảnh bên đường lúc này là đồi, rừng cây, ruộng bậc thang… xanh, nâu… Đẹp và thanh bình như tranh. Sáng ra trên núi nên hơi sương vẫn còn đọng lại nhiều. Nhìn như trời vừa mưa xong. Nhà cửa ở đây thưa thớt. Cứ thỉnh thoảng mới có 2,3 cái nhà. Mỗi cái nằm yên một mình trên một ngọn đồi nhỏ. Khánh kéo cửa kính xe xuống, gió lùa vào mặt lạnh buốt. Gió trên núi có khác. Nhưng mùi hương thì dễ chịu. Đôi lúc còn nghe có tiếng chim hót nữa.

- Anh ơi em bắt đầu thấy lãng mạn.

- Giờ mới thấy à. Anh bắt đầu thấy từ khi mình lạc đường cơ. Ha ha. – Bảo cười.

45 phút sau khi theo cái xe du lịch đỏ thì hai người đến nơi. Nhìn khu du lịch đẹp và yên tĩnh hơn trong ảnh giới thiệu trên mấy trang web. Hoặc có thể vì hôm nay thứ 6 ít người đi. Trong bãi đỗ xe chỉ có 3 chiếc ô tô 4 hay 7 chỗ. Một cái xe du lịch lúc nãy. Khánh mở cửa xe xuống trước, đứng vươn vai. Nãy giờ ngồi xe khá lâu nên cô thấy mỏi người. Bảo bước xuống sau, lấy cái vali, đóng cửa xe. Hai người vào phòng lễ tân ngay gần đấy nhận phòng.

- Anh chị có đặt trước phòng không ạ? – Cô lễ tân nhỏ nhắn, mặc áo dài chào hai người.

- Có, phòng đôi, nghỉ hai đêm. Tên Khánh em ạ. – Bảo cười.

- Anh chị cho em mượn chứng minh thư của một trong hai người ạ.

- Đây. – Bảo rút ví đưa cho cô nhân viên, cô ấy nhận cái chúng minh thư từ tay Bảo. Mặt tủm tỉm cười, hơi đỏ lên.

Cầm chìa khóa phòng, Bảo nắm tay Khánh theo hướng dẫn của một nhân viên khác đến dãy phòng nghỉ. Phòng ở tầm 3. Nhìn thẳng ra cái hồ nước nhỏ và khu gì đó nhìn giống công viên. Có nhiều cây, mấy cái bập bênh, cầu trượt cho trẻ con.

- Anh có để ý không?

- Để ý gì?

- Cô lễ tân cứ nhìn anh tủm tỉm cười, mặt còn đỏ lên nữa. – Khánh cũng tủm tỉm cười.

- Thế à. Mặt anh làm sao à?

- Không, chắc tại lâu lâu mới thấy người đẹp trai nên thế. – Cô trêu anh.

Mở cửa phòng vào trong, Khánh đổ ập xuống cái giường giữa phòng luôn.

- Mỏi lưng quá.

Phòng nghỉ ở đây đơn giản. Chỉ có một cái giường ở giữa phòng. Đầu giường có một kệ tủ nhỏ để cái đèn ngủ, một cái điện thoại và hai cái cốc. Một phích nước để dưới chân bàn. Một tủ đứng nhỏ để treo quần áo sát tường. Phòng này có cửa sổ nhìn ra phía sau nhà, có ban công.

Bảo vén cái rèm treo trước cửa ra ban công, mở cửa bước ra ngoài. Gió lùa vào phòng. Khánh ngồi dậy lấy quần áo ra treo trên mắc. Mấy chai mỹ phẩm và đồ linh tinh thì để ở cái kệ đầu giường. Mắc xòn quần áo lên giá treo trong tủ, Khánh cũng chạy ra ban công. Ban công nhìn thẳng ra dãy núi đá. Nhìn đẹp và lạ lẫm. Bảo thấy Khánh ra thì nhường chỗ đang đứng cho cô, rồi chống hai tay sang hai bên. Để Khánh đứng trong lòng mình.

- Đẹp anh nhỉ.

- Ừ, lạnh nữa. Thế này tí có tắm được không.

- Được chứ. Người ta lên đây chủ yếu để tắm mà.

Ngắm cảnh chán chê thì nhân viên gọi điện thoại mời hai người xuống ăn trưa. Lúc ấy Khánh mới nhớ ra, chứ cũng chẳng đói vì trên xe cô nhí nhách ăn bánh với hoa quả suốt. Nhưng Bảo thì đói.

Bữa ăn có gà nướng mật ong, quả lặc lày luộc ( thứ quả đặc sản ở vùng này, nhỏ hơn quả dưa chuột, mà xanh thẫm, nhìn giống quả mướp nhưng giòn chứ không mềm nhũn như mướp) chấm với muối vừng, cá kho ăn với canh chua. Mặc dù không đói nhưng Khánh cũng ăn thấy ngon miệng hơn bình thường.

Ăn xong hai người đi một vòng xung quanh. Ra cái hồ, có nhiều cá. Hình như là cá chép. Còn có chỗ bán thức ăn để thả cho cá. Bảo mua cho Khánh một túi nhỏ để thả xuống hồ. Cá xúm lại chỗ Khánh đổ từng ít thức ăn xuống một. Con màu đỏ, con màu vàng, con thì có khoang đỏ trắng. Chơi chán hai người về phòng ôm nhau ngủ một mạch đến chiều.

Khánh lại dậy trước Bảo, mở cửa phòng đi ra hành lang nhìn xuống sân thì thấy xe đã nhiều hơn ban sáng. Chắc giờ nhiều người mới đi. Khánh quay vào phòng gọi Bảo dậy vì thấy nhiều người có vẻ đã đi tắm. Mà Khánh còn băn khoăn liệu tắm suối nước nóng mặc bikini có ngại không. Bảo đã nói là không sao nhưng Khánh kiên quyết mang đến bể bơi nếu nhiều người mặc thì mới mặc. Cuối cùng thì không phải người ta đến đấy nghỉ, tắm suối chỉ mặc bikini, mà còn có các em teen chân dài nhìn hot như mấy bể nổi tiếng để ngắm gái đẹp mà Khánh với mấy đứa đi mùa hè. Khánh tự nghĩ như thế này, tắm bể trên núi có được gọi là tắm tiên không.

 

Chap 42.

Bể bơi nước nóng, lại trong nhà nên mới bước vào bên trong Khánh thấy ấm hẳn. Có hai bể bơi trong cái nhà ấy. Một bể rộng và sâu hơn bể còn lại. Chắc dành cho người lớn và trẻ em. Nhưng cái hay của khu nghỉ này là phòng thay đồ ngay phía trên thành bể. Một dãy 8 cái phòng nhỏ ngăn cách nhau bằng mấy tấm vách như kiểu từng ngăn trong WC mấy trung tâm thương mại hay làm. Chỉ có một khu, tức là… nam vào thay đồ ngay cạnh nữ cũng được. Dù tấm vách ngăn không nhìn thấy gì nhưng tiếng động thì nghe rõ mồn một.

Khánh há hốc mồm nhìn mấy cái phòng thay đồ, hồi lâu rồi đi thì phòng thay đồ ở riêng. Chung với khu gửi đồ chia nam nữ. Nhưng giờ mới xây cái mới này.

- Anh ơi, thay đồ làm sao đây.

- Anh bảo em thay luôn trên phòng như anh này thì không nghe. – Bảo cười. – Giờ vào kia thay đồ chứ sao nữa.

- Mà ngại lắm. – Khánh cứ nhìn nhìn mấy cái phòng thay đồ, thấy không an toàn.

- Người ta vẫn thay được mà. – Bảo nói, chỉ về phía hai cô gái vừa bước ra từ hai phòng.

Chẳng biết có phải khu này chọn người mới cho vào hay không, mà cô nào cô nấy chân dài, vòng nào ra vòng đấy. Hai bộ bikini gọi cho lịch sự chứ những chỗ nào cần che thì được một mảnh vải hình tam giác màu cầu vồng và đỏ che. Mấy cái dây buộc hững hờ hai bên hông, cổ và sau lưng. Khánh nhìn không nhầm thì chẳng phải mấy thanh niên choai choai, cả mấy chú mấy bác đang bơi cũng ngừng lại nhìn. Nhưng chỉ một lát rồi quay đi, Khánh đoán chắc tại nhìn người mới vào thôi. Còn trong bể này phải được hơn chục cô như thế. Thêm mấy bà sồn sồn và các cháu thiếu nhi.

- Em lại giống mấy em teen kia à. – Khánh sưng mặt lên.

- Anh đùa đấy. À hay vào khi tráng nước bên ngoài phòng thay đồ. Chia nam nữ riêng.

- Ờ mà không biết chỗ tráng nước có cho vào thay không nhỉ? Em đi tắm biển với bể bơi thì chia riêng đấy.

- Kệ, cứ vào.

Hai người loay hoay một lúc rồi Khánh cũng ở trong phòng tráng nước thay đồ đi ra.

- Ơ bộ này mới hả? – Bảo thích thú nhìn bộ bikini Khánh đang mặc.

Áo kiểu vạt buộc lên cổ, sau lưng liền chứ không buộc dây. Cổ khoét sâu. Kẻ ngang trắng và xanh navy. Có một cái móc hình mỏ neo treo ở cổ áo khoét sâu ngay dưới ngực, màu vàng lấp lánh. Bên dưới vẫn là kiểu quần tập Khánh thích màu xanh cùng màu kẻ bên trên áo.

- Anh nhìn em mặc được mấy bộ mà biết bộ này mới? – Khánh thắc mắc, đưa tay chỉnh lại cái áo lần cuối trước khi bước ra bể.

- Thì mỗi bộ hồi lần đầu mình gặp nhau thôi, còn có lần nào nữa đâu. Nhưng anh thấy bộ này lạ nên đoán mới.

- Tinh nhỉ, ừm em mới mua để đi chơi với anh đấy. – Khánh cười đầy ẩn ý, kéo tay Bảo ra bể.

Bảo phấn khởi ra mặt, chắc trong đầu đang nghĩ đến chuyện khác.

Chiều đến khu này đông người hẳn, dịp cuối tuần nữa. Chẳng mấy chốc mà bể đã thấy toàn là người.

Nhưng có một nghịch lý ở đây và vài bể bơi khác Khánh vẫn thấy là: hầu như các cháu thiếu nhi bơi rất giỏi và rất hăng, các bác hoặc các bà các chị đi bơi tích cực để giảm cân thì lại bơi ở bể nông, hẹp hơn, ít nước hơn.

Còn các cô em đến chỉ để nhúng nước, nghịch nước hay tạo dáng trên thành bể, các thanh niên hoặc các vị cao tuổi cũng chỉ ngâm mình để ngắm các pha tạo dáng thì lại chen sang bể rộng hơn, sâu hơn. Nên đổi hai bên để tập trung vào mục đích chính. Khánh nghĩ thế khi thấy hai thanh niên vừa mải thể hiện kĩ năng bơi lội và mái ngắm người đẹp và đâm vào nhau. Và một bác đã già thì cứ chới với bám thành bể chỗ nước sâu chỉ vì phía trên là các cháu gái đang ngồi vắt vẻo tám chuyện. Mấy lần ngoi lên ngụp xuống vì đuối sức ko bám được nữa mà sặc nước. May mà người ta có cứu hộ ngay trong nhà dành cho những trường hợp đi bơi nhưng không bơi là chính, rất dễ tai nạn như thế.

Bảo bước xuống trước rồi đưa tay đỡ Khánh.

- Nước ấm lắm, em xuống đi.

Khánh thò một chân xuống nhúng nhúng rồi ngồi trượt từ trên thành bể xuống. Bảo vòng hay tay đỡ eo để cô đỡ quá đà ngụp sâu quá.

- Ấm không. – Bảo hỏi. Đưa tay vén một lọn tóc của Khánh bị xõa xuống mặt.

- Có, giữ em một lúc em buộc lại tóc. Lúc nãy quên. Ko em chìm anh lại phải vớt. – Khánh đùa. – Mà em bơi dốt lắm đấy, trông cẩn thận. Không cứ nghếch mặt lên ngắm mấy em kia mà em chìm mất thì tối nay anh ngủ một mình.

- Yên tâm, kĩ năng anh tốt. Nhìn được nhiều phía những vẫn đảm bảo để mắt đến em.

- Thôi khỏi, ngắm tiếp đi. – Khánh buộc xong tóc quay ra đấy tay Bảo, bơi ra chỗ khác.

- Ơ anh đùa mà. – Bảo đuổi theo.

Lâu không bơi nên Khánh mới bơi được một đoạn đã mỏi tay, đành bám vào cái thanh vịn mấy bậc cầu thang bằng nhôm làm chỗ lên xuống nhưng ít người dùng. Hai chẫn đạp đạp nước bên dưới, Khánh đưa mắt tìm Bảo. Anh đã bơi tít về phía đầu kia bể.

Cô cứ thắc mắc chẳng thấy anh tập thể dục thể thao mấy từ hồi ở với cô mà sao có vẻ khỏe thế, chỉ thỉnh thoảng tối ăn cơm xong sớm thì anh dẫn con Vic với Lavin đi dạo. Nhưng cũng chỉ một lát đã về ngay. Khánh thì khác, lười vận động nên sức bền kém. May mà người khỏe, ít ốm vặt. Ờ cơ mà… đầu kia bể là chỗ rất nhiều thanh niên và cả người già đang làm khán thính giả của màn trình diễn bikini không chuyên. Thế đấy, đúng là đàn ông.

Khánh chép miệng cười. Cô không có thói quen ghen bóng gió hay không hợp lý. Cũng chẳng để tâm đến những chuyện làm nảy sinh mâu thuẫn giữa hai người. Hơn nữa, muốn ghen nhưng làm người kia không cảm thấy khó chịu thì phải áp dụng đúng 2 nguyên tắc sau:

* Một là ghen đúng lúc đúng chỗ.
* Hai là phải hài hước hóa sự ghen tuông để hạn chế thương vong do chiến tranh lạnh cao nhất.

Hơn nữa, khoa học chứng minh khi người đàn ông ngắm một cô gái có thân hình bốc lửa không phải vợ hay người yêu mình, ngoài lý do bị thu hút bởi cái đẹp mà ai cũng bị kể cả phụ nữ thì họ còn ngắm để so sánh với cái mình đang sở hữu. Tức vợ hay người yêu. Nhưng bao giờ trong mắt họ vợ và người yêu cũng đẹp hơn. Cho nên tội gì phải ghe với những cô gái mất công tạo dáng cho thiên hạ ngắm mà lại chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cho bản thân.


Lên Đầu Trang

TRANG 12

Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết cho bạn bè cùng biết nhé
.::Trang Chủ::.
Hosting By Xtgem.com
© 2014 Online24h™
U-ON
Tags: wap, doc, truyen, teen,, truyen, tieu, thuyet,, truyen, kiem, hiep,, truyen, tinh, cam
index.html,wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam.