watch sexy videos at nza-vids!

AloTruyen - đọc và chia sẻ truyện

Tự Do Khám Phá Tự Do Chia Sẻ
Chào Khách! | Đăng kí | Đăng Nhập
Bạn đang truy cập vào 0nline24h.Sextgem.Com
Wap đọc truyện teen cực hay cho bạn !!!
Bây giờ là : 02:26 ngày 18/12 Chúc CCBot/2.0 online vui vẻ !
☺Hôm Nay Chơi Game Gì
Game Khu Vườn Địa Đàng - Chơi Sky Audition Ring Dina Free
Khu vườn địa đàng Trồng cây, Nuôi Thú, chơi 8 Game Bài, Kết bạn chăn Gấu cực đã.
Game Mobi Army HD 239 - Anh Tài Tựa Gunbound
Mobi Army bắn súng, căn tọa độ tựa Gunbound -Gunny, đồ họa khủng, skill tuyệt đẹp.
Game Avatar 250 - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
Avatar cộng đồng lớn, thỏa sức chăn nuôi, mua sắm, kết bạn, giải trí với nhiều trò chơi hấp dẫn.
Game Khu vườn vui vẻ - Thế giới giải trí Online
Thỏa sức sáng tạo của bạn để có một khu vườn thật đẹp, cùng nhau kết hôn tron khug vườn tình yêu
Game Khí Phách Anh Hùng - Phiên bản mới đầy hấp đẫn
Khí Phách Anh Hùng gMO nhập vai Thuần Việt PK nảy lửa, skill chưởng rồng, sét giật... rung chuyển màn hình.
Game Trư Bát Giới – Chinh phục Hằng Nga
Trư Bát Giới một siêu phẩm game mobile hành động hài hước cùng Trư Bát Giới chinh phục Hằng Nga và các nữ Yêu xinh đẹp.
Game iWin Online – Đánh Bài Miễn Phí,Đấu Trí cùng Người Đẹp
iWin Online chơi 16 game bài miễn phí,tặng triệu Win hằng ngày,hơn 10 triệu người chơi, nhiều nữ game thủ nhất Việt Nam.
Game Cá Bé Cá Lớn – Bá chủ Đại Dương Xanh
Cá Bé Cá Lớn ăn những chú cá nhỏ hơn để lớn nhanh và trở thành bá chủ đại dương xanh.
Game Combat tank - Chiến trường khốc liệt
"Combat tank" phiên bản game hành động hay nhất hiện nay trên điện thoại di động,cú sốc lớn cho làng game mobile.
Game iWin Online 441 - Đệ nhất game bài
Game bài đầu tiên tại Việt Nam với hệ thống game mini siêu khủng
☺Game Offline Đáng Chơi
Game Ma Đao – Cuộc chiến của các vị thần
Ma Đao là tựa game nhập vai các vị thần chiến đấu với đồ họa tuyệt đẹp,chiêu thức và skill bá đạo nhất.
Game Contra Mobile - Game Bắn Súng Kinh Điển
ConTra là tựa game bắn súng kinh điển trên điện tử bốn nút của thập niên 90 nay đã có trên mobile tương thích Java và Android.
Game Bắn Cà Chua - GMO Casual Mobile
Game bắn cà chua với đồ họa ngộ nghĩnh đáng yêu, lối chơi quen thuộc và đầy trí tuệ là sự lựa chọn giải trí số 1 cho bạn trong mùa hè này.
Game Đào Vàng - Phiên bản HD cho mobile
Đào vàng siêu kinh điển 1 thời trên PC nay đã có phiên bản HD cho Android và IOS.
Game Đuổi hình bắt chữ - Phiên bản SmartPhone
Phong cách mới, nội dung mới phong phú và đặc sắc chỉ có ở Đuổi Hình Bắt Chữ trên SmartPhone 2014
Game Vua hải tặc - Ông vua của biển cả
Đi tìm kho báu One Piece trên những hòn đảo huyền thoại cùng cậu bé mũ rơm Luffy
Game Zuma Ball - Bắn Bóng cực hot
Điều khiển chú ếch trong game Zuma Ball khám phá đến màn chơi cuối cùng!
Game Bắn cá ăn xu - Chinh phục đại dương xanh
Săn cá trong lòng đại dương trên điện thoại di động với game bắn cá cực hot!
Game Ninja Loạn Thị - Thử thách nguy hiểm
Vượt ải qua từng nhiệm vụ với muôn vàn sóng gió và nguy hiểm rình rập
Game Ninja siêu tốc - Chạy đua kỳ thú
Tăng tốc cùng Ninja và những người bạn để tận hưởng niềm vui chiến thắng
 
KẾ HOẠCH LÀM BỐ

Xuống Cuối Trang

- Truyện: Kế hoạch làm bố.
- Tác Giả: HaleyZz
- Tình trạng: Hoàn thành.
- Đăng bởi: Admin

Nội Dung:

Một cái chết bí ẩn của một người đàn ông liên quan đến một người con gái. Cô đồng thời cũng là Tổng biên tập mới với sứ mệnh vực lại tiếng tâm cho Tòa soạn Người Thời Thượng. Tại đây cô chạm trán với một người có thái độ ngông cuồng, thích chơi trội, thần tượng của nhiều cô gái với nhiệm vụ đặc biệt chính là đánh cắp trái tim cô hòng tìm lại thông tin của người đàn ông mất tích kia. Và cách anh ta chọn, chính là "kế hoạch làm bố"

Giới thiệu nhân vật:

Thái Kỳ Tuấn: 28 tuổi, designer kỳ cựu nhưng rất có tài văn chương và luôn có những bài viết gây tranh cãi gây gắt. Không đẹp trai, thái độ ngông cuông nhưng lại là một đối tượng của rất nhiều cô gái. Dù vậy, Tuấn chưa thuộc về bất cứ riêng cô gái nào và luôn tận dụng sự quyến rũ của mình để làm những việc lớn, hệ trọng. Chức tổng biên tập là một mục tiêu trong tầm tay của Tuấn nhưng anh chưa bao giờ muốn đạt được bởi vì anh không nghĩ nó cần thiết với anh.

Âu Trình Can: 31 tuổi, con trai của Âu Văn Minh, chủ tờ tạp chí “Người thời thượng”, bản thân anh cũng có một công ty thời trang riêng. Là một người lãng mạn và rất tôn trọng tình yêu một khi đã thực sự yêu. Còn không yêu thì miễn bàn. Cho đến khi người con gái đó xuất hiện trong đời...

Đỗ Vương Khang: 22 tuổi, cậu ký giả tập sự dẻo miệng nhưng trẻ con. Thân thiết với tất cả mọi người nhưng lại cực kỳ dị ứng kiểu tiểu thư nhà giàu, đó là lí do tại sao anh chàng rất hay cãi cọ với cô tiểu thư Nhã Trúc

Hoàng Ngọc Minh Thư: 25 tuổi, người Hà Nội, xinh đẹp, sắc sảo và làm việc rất kỷ luật. Chuyện tình cảm không thực sự là một con đường dài và phẳng trải đầy hoa với cái vẻ ngoài quyến rũ của mình. Trong công việc, theo lời ông Minh, đó là một cô gái xuất sắc nhất trong những cô gái xuất sắc mà ông đủ tin tưởng hợp đồng giúp ông cứu cánh tờ tạp chí “người thời thượng”.

Lương Trần Phương Dung: 27 tuổi, là bạn gái của Gia Hòa-bạn thân nhất của Kỳ Tuấn. Người đã tự tử với một thông điệp để lại là đã chết vì bị thiên sứ *** hại. Cô luôn muốn trả thù cho người yêu, Phương Dung gia nhập tờ tạp chí “người thời thượng” vì biết rằng người mà cô muốn tìm đang ở đây và tìm mọi cách lôi kéo Kỳ Tuấn giúp mình trả thù.

Âu Nhã Trúc: 19 tuổi, bướng bỉnh, ích kỷ và coi mọi người dưới đẳng cấp của mình là cỏ rác. Sinh ra đã là con nhà giàu nên tính tình gắt gỏng làm cô nàng luôn bị bạn bè xa lánh. Đau nhất là lúc bị người mà cô bé say đắm bỏ rơi, sau vài lần tự tử, cô đã tìm thấy tình yêu mới, thay đổi cách nhìn với mọi người nhờ một bàn tay của một người...

Summary:

Victor Hugo từng nói: "Trên đời, chỉ có một điều ấy thôi, là thương yêu nhau"
Thù hận đôi khi có thể là một cái gì đó lớn lao. Tuy nhiên điều đó hoàn toàn có thể hóa giải bằng thứ tình cảm thiêng liêng. Đó là tình yêu!

 

Chap 1:

Buổi sáng bắt đầu, tại tòa soạn tạp chí khá tên tuổi. Tạp chí “Người thời thượng”
Xôn xao trong căn-tin:
- Hôm nay sẽ ra mắt tổng biên tập mới!
- Nghe đâu là người miền ngoài.
- Hà Nội. Đà Nẵng. Hay Huế nhỉ?
- Dù sao thì đó cũng là một cái giọng lạ lẫm ở cái đất Sài Gòn này.
- Tôi đã nhìn lén sơ yếu lí lịch, đó là phụ nữ.
- Thế trẻ hay già? Độc thân hay kết hôn? Đẹp hay xấu?
- Từ từ đã... Có vẻ rất đẹp! Là dân du học, không phải là tuyển dụng mà được ông Minh, chủ tờ tạp chí này đích thân mời đấy.
Tiếng đồn xôn xao. Vì là một tạp chí thời thượng nên những con người từ cấp cao tới cấp thấp, từ già hay trẻ bé hay lớn đều chỉ quan tâm thứ duy nhất chính là “thời thượng”. Công việc đối với họ dường như chỉ là một trò chơi nhàn rỗi. Đó là lí do uy tín của tờ báo ngày càng đi xuống với những thông tin sai lệch, bài viết thiếu trau chuốt,... Không muốn tâm huyết cả đời bị đẩy vào vực thẳm, ông Âu Văn Minh, chủ tờ tạp chí này đã đích thân mời một tổng biên tập mới, có thể giúp ông quản lí khắt khe hơn lấy lại uy tín trước kia của tờ báo. Người duy nhất tâm huyết với nghề ở đây là Thái Kỳ Tuấn, chuyên viên thiết kế trang đầu của tờ tạp chí. Anh là đại diện rõ rệt nhất cho câu nói “có tật có tài” - làm việc thì rất có năng lực nhưng tính tình tự cao tự đại và kiêu căng cũng khiến nhiều sếp khó bật Tuấn mãi làm anh chàng phải làm lính lác trong 7 năm công tác ở đây. Tuy nhiên, Kỳ Tuấn lại là một anh chàng giỏi thu hút mọi người, đặc biệt là phái nữ, rất trọng tình nghĩa và lạnh lùng. Tuấn vừa đặt túi xách xuống thì đã có cả đám con gái bu lại:
- Anh Tuấn, uống cà phê nhé!
- Thôi. Anh có việc một lát.
- Anh Tuấn, bánh qui mà anh thích nè! Em làm đấy!
- Ừ. Anh sẽ ăn.
- Anh đã ăn sáng chưa?
- Ăn rồi. Cảm ơn em.
Là một anh chàng hào hoa chính hiệu nhưng Tuấn không ngả lòng với bất cứ ai trong cái tòa soạn của tờ tạp chí toàn những kiều nữ này. Với anh, Chúa đã phú cho anh những cái lợi thế như thế thì nên làm những việc lớn hơn thay vì chỉ thu hút những cô gái chỉ vì tách cà phê, đĩa bánh ngọt. Tuấn nhận được điện thoại của ông chủ, anh lên phòng riêng và gặp mặt:
- Ông chủ gọi tôi?
- Bắt đầu từ mai tôi sẽ không làm tổng biên tập nữa. Chiếc ghế này sẽ thuộc về người khác.
- Tôi có nghe. Chỉ là chưa biết lí do.
- Cậu nhìn xuống thử đi... Có ai thực sự chú tâm với công việc không?
- Điều đó không phải lỗi của ông.
- Nằm ở tôi cả đấy chứ. Tôi già rồi, tôi đã làm việc suốt hơn 30 năm qua rồi. Bây giờ là lúc tôi dành thời gian cho gia đình, đặc biệt là bà vợ già của tôi. Những chuyến du lịch châu Âu, châu Phi hay Châu Mỹ chính là mục tiêu sắp tới của tôi... nhưng tôi không muốn từ bỏ tờ tạp chí này.
- Tùy ông. Sao cũng được! Tôi chỉ là nhân viên.
- Tôi tưởng cậu sẽ thắc mắc tại sao tôi không chọn cậu ngồi chiếc ghế này.
- Tôi cũng không cần thiết phải biết. Tôi chưa đủ tài, chắc là vậy phải không?
- Kỳ Tuấn, cậu nên biết là cậu hoàn toàn có thể. Chỉ một chút xíu nữa thôi!
- Đó là gì?
- Vì cái câu “Tùy ông. Sao cũng được” mà cậu vừa thốt ra đấy.
- Nếu tôi nói với ông tôi muốn là có được cái ghế này dù không cần phải thay đổi câu đó ông có tin không?
Ông Minh chỉ mỉm cười và đứng dậy vỗ vai Tuấn rồi nói:
- Chuyến bay đáp lúc 10 giờ. Còn khoảng 1 tiếng cho cậu chuẩn bị để đón Tân Tổng Biên Tập về ra mắt đấy.
- Tại sao lại là tôi?
- Vì ngày hôm nay tôi vẫn là chủ. Còn cậu vẫn là nhân viên của tôi.
Tuấn lầm bầm mấy câu rồi trở về bàn làm việc lấy chìa khóa xe và đi ra sân bay. Không quên mua một bó hoa hồng to thể hiện chất lịch thiệp lãng mạn của Tuấn. Chờ mãi một lúc, một cô gái bước ra, tóc rất đẹp và có làn da trắng, ăn mặc rất phong cách và đeo kính râm bước ra. Tuấn nhìn lâu một tý rồi tiếp tục quay lại tìm, cô nàng đi ngang mặt anh và hỏi:
- Đang tìm người à?
Tuấn gật đầu rồi mỉm cười:
- Nhưng rất tiếc người tôi tìm không phải là cô gái xinh đẹp như cô. Tôi cần tìm một cô nói giọng Bắc cơ.
Cô nàng mỉm cười bỏ đi. Tuấn đứng gần một tiếng đồng hồ rồi anh lại phải tặt lưỡi quay trở về vì lúc đi gấp quá quên hỏi tên tuổi và làm cách nào để tìm gặp. Trời giữa trưa nắng mà lại không một giọt nước thấm giọng phải chạy tùm lum. Tuấn về tới tòa soạn, máy lạnh thổi vù vù làm anh cảm thấy dễ chịu, anh nghe có tiếng xôn xao từ phòng họp, Tuấn vừa định bước vào thì mọi người đã đi ra và gương mặt nhăn nhó. Tuấn hỏi:
- Này, có chuyện gì thế?
- Ra mắt sếp mới, tình hình căng đây. Chết mấy bà tám chuyên lo nhiều chuyện đỏng đảnh rồi.
Tuấn đang gãi đầu nhăn nhó thì ông Minh bước ra và trách móc:
- Cậu ra sân bay tán gái hay sao mà để sếp mới của cậu tự về tòa soạn luôn thế? Giỡn mặt với tôi hả?
- Tôi đã đứng cả buổi. Có thấy ai đâu? Chào hỏi mà tôi cũng chỉ chào có một người mà.
- Ý anh là chào tôi đấy hả?
Tuấn quay lại nhìn, anh ngạc nhiên đến mức không còn nói được gì. Chính là cô nàng xinh đẹp Tuấn đã chào xã giao một câu ở sân bay. Anh chàng ú ớ:
- Sao lúc nãy... cô nói giọng Nam...? Ôi trời ơi...
- Cứ phải là người miền Bắc thì phải nói giọng Bắc sao?
- Tôi không nghĩ cô tài đến mức có thể nhại giọng nhanh như thế.
- Impossible is nothing. Nhớ câu đó khi làm việc với tôi nhé!
Cô nàng nghiêm giọng rồi bỏ đi. Trước khi thang máy đóng lại, cô nàng nháy mắt với Tuấn:
- Vui vì được biết anh. Hợp tác vui vẻ!
Tuấn cay cú vì bị chơi một vố, ông Minh mỉm cười chép miệng:
- Impossible is nothing. Tôi rất bất ngờ với câu nói này, không phải vì ý nghĩa của nó, mà là vì người nói câu đó. Và đó cũng là người tôi nghĩ đủ sức có thể giúp tôi.
- Cô ta nói được thì chắc gì mà làm được?
- Ít ra thì đã thắng cậu một keo rồi.
- Tôi đã chiến hồi nào mà thua?
- Ơ... đợi chiến mới thua à?
Kỳ Tuấn nhếch mép cười nhìn dáng đi như người mẫu chuyên nghiệp của Minh Thư. Anh chàng thầm mỉm cười, một cơn gió thổi ngang làm mái tóc bồng bềnh của anh lay chuyển. Như một tiếng gọi tỉnh thức, Tuấn mỉm cười:
- Đã đến lúc thay đổi thật rồi!

 

Chap 2:

- Anh đến muộn 10 phút!
Một đêm ăn nhậu đã đời làm anh chàng tới công ty với hai chiếc tất khác nhau xỏ vào đôi giày cực xịn giá mấy nghìn Euro mua trong chuyến đi Đức xem World Cup. Cravat vẫn còn được vắt ngang trong khi ngày hôm nay Kỳ Tuấn có nhiệm vụ phải giới thiệu sơ lược về mọi thứ ở tòa soạn cho Tổng biên tập mới. Anh không nghĩ là cô gái người Hà Nội này lại đúng giờ cực kỳ như vậy. Kỳ Tuấn cố ép những cọng tóc còn dựng đứng của mình nằm xuống và ấp úng:
- Tôi không nghĩ... Ý tôi là tôi xin lỗi về việc trễ giờ...
- Tôi không trách anh về chuyện đó.
- Chứ là chuyện gì?
Tiến đến gần Kỳ Tuấn và tự tay thắt cravat lại cho anh một cách chỉnh tề, cô nàng nhoẻn cười:
- Anh là một designer, nhưng dường như vì quá hứng thú cho công việc nên đã quên mất design cho mình? Huh?
Kỳ Tuấn thấy hơi căng thẳng, anh thở phào nhẹ nhõm và tiến lại gần, thấy bảng tên để trước bàn:
- Hoàng Ngọc Minh Thư là tên của cô?
Cô nàng gật đầu, vẫn dán chặt mắt vào máy tính. Tuấn hỏi:
- Cô đến đây bao giờ thế?
- 7 giờ.
- Sớm vậy à?
- Vì tôi là người mới.
- Nhưng cô là sếp ở đây... Cái tòa soạn nhếch nhác này không ai chú ý đến tác phong công nghiệp của cô đâu.
- Chính anh cũng dùng từ “nhếch nhác” để đánh giá về nơi anh làm việc thì lí do tôi đến sớm càng hợp lí hơn. Tôi làm việc có trả lương, theo hợp đồng, và ông Minh mời tôi đến đây để làm việc đó.
- Ý cô là sẽ có một bộ luật mới à?
- Đương nhiên.
Minh Thư và Kỳ Tuấn ra khỏi phòng, cùng nhau đi tham quan các phòng nhân sự, Tuấn đi chậm hơn vài bước và có dịp ngắm nhìn Lan Phương. Đôi mắt anh chàng sáng lên khi nhìn từ phía sau, thì ra đâu phải đã lên sếp rồi thì không có thời gian chăm sóc sắc đẹp, những đường con khá tuyệt đấy chứ. Tuấn nghĩ vậy nên đã cười một mình, Minh Thư thì không ngừng quan sát và ghi hì hoáy vào cuốn sổ tay. Lúc bước vào thang máy, Kỳ Tuấn đùa giỡn:
- Có ai đã khen cô là người đẹp chưa?
- Chưa.
- Thật không?
- Ừ.
- Vậy để tôi khen cô nhé?
- Hình như điều đó không có liên quan tới công việc của chúng ta.
- Này, tôi nghĩ chúng ta nên có một buổi trao đổi để hiểu phong cách làm việc của nhau chứ.
- Điều đó cần thiết à?
- Đúng thôi, dù sao thì chúng ta... ý tôi là chúng ta sẽ là một cặp đôi làm việc ăn ý cùng giúp tòa soạn lấy lại tiếng tâm như xưa.
Cô nàng Minh Thư chỉ nhoẻn cười và tiếp tục đi thẳng. Trong đầu Kỳ Tuấn đã nảy ra một ý định rất hay, anh tặc lưỡi tự hâm mộ mình tại sao lại luôn có những ý tưởng tuyệt vời để cua gái. Mặc dù đây là lần đầu tiên anh đang có ý định đánh đổ cô nàng sếp của mình.
Làm việc đến đau cả lưng, Kỳ Tuấn nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ tối. Nhưng nhìn vào phòng ở trong thì vẫn thấy Minh Thư làm việc với một thái độ hết sức tập trung và đầy nhiệt huyết. Tuấn cảm thấy có gì đó cảm phục cô nàng sếp này. Buổi tối, cả hai tình cờ cùng vào một thang máy, Tuấn hỏi:
- Cô ở gần đây chứ?
- Cũng không xa lắm.
- Để tôi đưa cô về.
- Không cần. Tôi có xe.
- Một người đẹp trai như tôi tình nguyện làm tài xế cho cô mà cô vẫn không chịu à?
- Xin lỗi nhưng tôi không cho rằng anh đẹp trai.
Minh Thư bỏ đi trước. Kỳ Tuấn nhếch mép cười ngày càng cho rằng ý nghĩ của mình không chỉ mà là thoáng qua.

Đến cuối tuần, buổi họp đầu tiên giữa nhân viên và người lãnh đạo mới đã được định trước là 2 giờ chiều. Tuấn đã cố gắng tới sớm 5 phút tuy nhiên dường như chỉ có anh và Minh Thư ở trong phòng. Đến gần 4 giờ chiều mới đầy đủ các nhân viên. Minh Thư vẫn bình thản và xem xét từng trường hợp, từng con người ở đây. Bọn đàn ông thì mải mê bàn tán điểm đến sau giờ làm trong khi lũ đàn bà thì tị nạnh nhau cây son mới hay cái bóp hiệu. Chỉ có Kỳ Tuấn là ngồi im lặng quan sát từng cử chỉ và hành động của Thư. Đến gần 5 giờ, khi mọi người đã bắt đầu sốt ruột khi Minh Thư vẫn cứ im lặng, một người đứng lên:
- Thưa Tổng biên tập, chúng tôi còn phải về nhà. Chúng tôi còn gia đình của mình và xin cô hãy đưa ra nội dung họp nhanh đi ạ.
- Cảm ơn vì chị đã lên tiếng.
Minh Thư đứng dậy và yêu cầu Tuấn tắt đèn, cô bắt đầu mở máy chiếu. Mọi người đều ngạc nhiên trước cảnh tượng trong đó, Minh Thư nói:
- Đây là cảnh tôi quay lại trong 1 tiếng đồng hồ vừa qua. Thử hỏi, đó có giống không khí của một phòng họp của một Tòa soạn tiếng tâm hay không?
- Chúng tôi không hiểu cô muốn nói gì? Tuy nhiên khi đó chưa bắt đầu vào họp?
- Tôi tự đặt câu hỏi anh chị chuẩn bị gì cho buổi họp đầu tiên với lãnh đạo mới. Và câu trả lời là không có gì cả. Một tuần làm việc ở đây, tôi không tin nổi đây lại là một trụ sở của tờ tạp chí từng được yêu thích nhất. Tôi không nắm rõ giờ làm việc của mọi người cũng không xác định nơi đây là đâu bởi cái tác phong làm việc của các bạn. Ngồi cho hết giờ rồi làm qua quýt công việc của mình chỉ đợi khi nước tới chân mới nhảy. Tại sao vậy?
Lúc Minh Thư nghiêm trang nhìn cô trông thật khó khăn nhưng vẫn giữ được ấn tượng cho Tuấn ở cái miệng duyên dáng. Tuấn đang suy nghĩ mong lung, Minh Thư lại tiếp tục:
- Tôi nhắc lại cho các bạn một lần nữa, tôi đã bắt đầu là lãnh đạo mới của các bạn. Tôi có quyền xử lí những gì trái với quy định tôi đưa ra ngày hôm nay. Tôi mong rằng thứ 2 tuần sau tôi không muốn thấy cảnh này tái diễn. Tôi rất trân trọng sự chiếu cố của người tiền nhiệm là Tổng biên tập Âu, tuy nhiên, tôi đến đây không phải để chữa cháy, tôi đến đây với tư cách của một người lãnh đạo thực thụ, tôi đến đây là để thay đổi và hoàn thiện. Mong các bạn hợp tác!
Kỳ Tuấn phát cho mỗi người một tờ gọi là quy định mới của công ty. Ai cũng phải la í ới với những quy luật. Một cô nàng ỏng ẹo hét to:
- 8 giờ sáng phải có mặt, trang phục phải chỉnh tề, nam không được thắt caravat lôi thôi, nữ không được mặc váy quá sexy, tuyên bố lắp đặt camera ở các phòng để theo dõi thái độ làm việc, cấm điệu đà chải chuốt, cấm nói chuyện riêng tư, không được ngồi ở căn-tin quá 30 phút... Theo đó sẽ được tính lương bổng tùy theo người giám sát... Trời ơi, đây có phải là cái nơi tôi làm việc nữa hay không?
- Tôi thấy được đó chứ!
Một ông đứng tuổi hài lòng nhận xét. Minh Thư nói:
- Các bạn có buổi tối hôm nay và cả một ngày chủ nhật ngày mai để từ từ mà nghiền ngẫm những điều luật này. Tôi không yêu cầu các bạn phải tuân theo nhưng nếu còn muốn đậu lại đây lâu ở công ty thì phải làm theo. Việt Nam không thiếu những người tài và tạp chí “người thời thượng” cần tuyển những người có cái tâm “thời thượng” với nghề chứ không phải là “thời thượng” theo cái cách các bạn đang làm. Buổi họp kết thúc!
Lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với cả một đội ngũ nhân viên từ lớn tới nhỏ chỉ biết chơi bời lêu lỏng. Dù chưa khẳng định được năng lực của Minh Thư đi đến đâu, nhưng cô đã để lại dấu ấn của mình bằng việc làm cho cả cái đội ngũ nhân viên chán ngáy ở đây bắt đầu tập trung về một thứ. Mọi người đã tập trung về phía cô! Đúng như vậy!

 

Chap 3:

Minh Thư về đến nhà, cô bằng lòng làm Tổng biên tập nên được chu cấp một căn hộ sang trọng kể cả một chiếc xe hơi riêng. Tuy nhiên điều đó làm Thư không hài lòng cho lắm, cô chưa quen được với nhịp sống tất bật ở đây. Đêm đầu tiên, Thư đã mất ngủ. Hôm nay, mọi chuyện có vẻ không khá hơn là bao...

Kỳ Tuấn sau giờ làm việc là một dân chơi thứ thiệt, anh chàng bắt đầu quanh tạc các vũ trường. Hôm nay cũng thế, Tuấn hai tay cặp kè hai cô nàng uống rượu cười nói hả hê:
- Anh Tuấn, lâu rồi em không được về nhà của anh. Nhớ cái giường của anh quá!
- Đừng đùa nữa, chưa người phụ nữ nào nằm trên chiếc giường nhà anh đâu. Em cũng chưa đủ tầm.
- Anh Tuấn, chúng ta đi shopping đi.
- Xin lỗi, anh chưa lãnh lương.
- Anh đừng đùa nữa, anh cần gì công việc đó chứ. Ai chả biết mẹ anh là đại gia giàu có ở Bình Dương chứ.
- Em nghe ai đồn đại thế?
- Nổi tiếng thế còn gì... Anh Tuấn...
- Thôi nào cưng, anh không thích con gái đòi hỏi.
- Chứ anh thích con gái loại nào?
Tuấn bật cười chợt nghĩ tới sếp của mình, anh chàng uống một hớp rượu, hôn nhẹ lên má cô nàng và nói:
- Giờ thì anh đi tìm cô ấy đây. Good bye!
- Anh Tuấn...
- Gặp em sau!
Thái Kỳ Tuấn thực sự không quá được nhiều người biết đến như một nghệ sĩ nhưng anh lại là một cái tên hot trong cái xã hội ăn chơi của giới trẻ Sài Gòn. Hay những người làm việc cùng với Tuấn vài năm ở tòa soạn, ít ra họ cũng nể anh chàng designer ngày đầu đi làm đã khoe chiếc Lamborghini đẳng cấp. Tuy nhiên, đó chỉ là đồ chơi của Tuấn và anh chàng không thích khoe khoang gia thế giàu có của mình. Cộng với tình cảm không tốt với người mẹ suốt ngày lo bôn ba làm ăn, Tuấn vốn sống rất cô đơn - một cảnh tượng thường thấy của các cô chiêu cậu ấm, và Kỳ Tuấn không phải là trường hợp ngoại lệ. Anh chàng sống một mình ở Sài Gòn sau khi tốt nghiệp và đã theo ông Âu Văn Minh vốn là bạn thân của mẹ anh 7 năm nay. Tình cảm mẹ con vốn không được tốt nên Tuấn cũng không màng đến việc về thăm gia đình. Đi chơi đã đời về, Tuấn tìm đến nhà Minh Thư. Cũng gần 12 giờ đêm, khi cô vừa mới chợp mắt được một chút thì lại có người bấm chuông. Minh Thư mở cửa và trông thấy Kỳ Tuấn, anh mỉm cười:
- Cảm động quá mà không chào tôi nổi một lời đó sao?
- Anh làm gì ở đây vào cái giờ lẽ ra ai cũng lên giường ngủ?
- Thăm cô. Nhớ cô. Hoa hồng này tôi chọn mãi đấy!
Vừa nói Tuấn vừa giơ ra đóa hoa hồng thiệt to và còn khá tươi tắn. Minh Thư hỏi:
- Anh có thấy anh hơi bị rãnh không vậy?
- Không hề. Đây là một hành động lãng mạn. Con gái rất thích kia mà.
Minh Thư chỉ nhìn Kỳ Tuấn bằng ánh mắt tóe lửa, cô quăng bó hoa xuống đất và nói:
- Ngày thứ 2 anh mà tới trễ thì tôi cũng không ngoại lệ liệt anh vào danh sách đen đâu. Đi về đi!
Nói rồi Minh Thư đóng cửa lại, Kỳ Tuấn đứng đơ người nhìn bó hoa. Lần đầu tiên có một người con gái từ chối anh mà lại còn bằng cái cách lạnh lùng và quyết đoán như vậy, không một chút nao núng. Tuấn cứ đứng im và cười cười rồi lại ôm bó hoa và quay về. Cự tuyệt Tuấn là một điều những cô gái si mê anh chưa bao giờ nghĩ tới. Tuấn càng lúc càng ấn tượng về Minh Thư với độ nghiêm khắc đến lạnh lùng của cô.

Ngày chủ nhật, Minh Thư tranh thủ đi đây đi đó quanh thành phố nhộn nhịp nhất đất nước, cô đi mua sắm vật dụng cho căn nhà thêm đầy đủ hơn. Nhận được tin nhắn từ một người bạn, Minh Thư lên Taxi và đọc địa chỉ cô bạn đã nhắn. Đến một quán cà phê sang trọng, cô nàng vẫy tay chào và Minh Thư sà tới:
- Ánh Tuyết, lâu quá rồi chúng ta không gặp nhau!
- Cậu không thèm liên lạc với tớ thì có.
- Cậu sao rồi?
- Ừ thì sau khóa học ngắn hạn đó tớ cũng về nước nhưng làm việc ở Hà Nội. Cậu về sau tớ mà phải không?
- Tớ vẫn ở bên đấy, tớ vừa về nước 2 tuần. Nhận hợp đồng và vào Nam làm việc cho một tờ tạp chí khá uy tín. Cậu thì sao?
- Tớ thì có lẽ sẽ ở miền Nam lâu đấy. Tớ đã kết hôn. Anh ấy làm việc ở trong này! Tớ cũng chuyển công việc về đây luôn.- Tới lâu chưa, để tớ gọi...
- Nè, tớ gọi rồi. Cappuccino mà cậu yêu thích!
- Vẫn nhớ à?
- Bạn bè tốt là thế đấy.
Minh Thư và Ánh Tuyết quen nhau khi cả hai cùng học chung Đại học ở Mỹ. Tuy nhiên cả hai đều muốn quay về phục vụ đất nước nên đã từ chối những công việc làm với mức lương hấp dẫn ở xứ người đủ cho thấy đôi bạn này có tài năng xuất chúng. Ánh Tuyết có sở trường là quảng cáo, cô tốt nghiệp xuất sắc ngành Marketing. Minh Thư nói:
- Cậu thấy ở trong này ra sao?
- Tớ đâu biết. Vừa về kia mà! Còn cậu?
- Tớ chỉ mới ở đây một tuần. Nhưng... lạ lẫm nhiều so với Hà Nội của chúng ta.
- Lạ à? Tớ thấy sôi động hơn nhiều đó chứ.
- Nhưng con người thì...
- Cậu có thôi những cách suy nghĩ phiến diện đó hay không? Cậu sống ở Mỹ còn lâu hơn cả tớ. Ở Mỹ có biết bao nhiêu chủng tộc, thế mà về Việt Nam cậu lại không quen với nhịp sống Sài Gòn à? Thật nực cười.
- Chỉ là suy nghĩ thôi mà. Đồng ý công việc ở đây cho tớ một mức lương hấp dẫn nhưng tớ phải lên lãnh đạo cả một tập thể nhếch nhác làm việc không có một chút xíu tâm huyết. Tớ cực kỳ ghét chuyện lười biếng và trễ nãi trong giờ làm việc, những ngày đầu, tớ đếm gần như là hơn nửa số người đi trễ... Thật là chẳng ra làm sao!

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite
. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

– Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

- Cậu thôi nghiêm khắc một chút đi. Nới lỏng ra một chút. Cậu lên làm lãnh đạo mà cứng nhắc quá thì coi chừng bị lật đổ nhanh đấy.
- Tớ không tin tớ không giải quyết được mớ hỗn độn này.
Minh Thư hơi quá khích, cô quá trớn quăng luôn cái điện thoại trên tay. Một tiếng va chạm, có vẻ như cái điện thoại đã văng trúng ai đó. Minh Thư và Ánh Tuyết đứng dậy, một quý ông đang ngồi làm việc đang xoa cái đầu dữ dội vì cái điện thoại quăng trúng ngay đỉnh đầu. Mọi người xung quanh chú ý, Minh Thư mím môi rồi tiến lại:
- Là lỗi của tôi...
- Cô nói chuyện lớn chưa đủ phiền hay sao mà còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay thế.
- Tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm.
- Không sao đâu. Mọi chuyện đều có thể giải quyết được mà.
Rồi giọng nói đó, gương mặt đó, khá cuốn hút quay lại nhìn Minh Thư và nhỏ nhẹ:
- It’s okay!
Khác với vẻ mặt khó tính của ông bị Minh Thư quăng trúng, anh chàng ngồi ở phía đối diện nở một nụ cười tỏa nắng dành cho Minh Thư. Nụ cười mang đậm dấu ấn câu nói “It’s okay” mà anh chàng vừa nói với cô. Minh Thư mỉm cười và cúi đầu như để xin lỗi một lần nữa khi anh chàng lấy điện thoại trao lại cho cô. Ngày chủ nhật đầu tiên ở Sài Gòn của Minh Thư là như thế...

Sáng hôm sau, khi Tuấn vừa mắt nhắm mắt mở bước xuống xe thì gặp một anh chàng trông khá công tử bột đứng trầm ngâm trước cổng tòa soạn. Chợt nhớ ra đây là thời điểm các cô cậu sinh viên tập sự hay tới làm việc, nghĩ rằng sắp có một osin mới, Tuấn lại bắt chuyện:
- Chú em tơi đây tập sự à?
- Đây là tòa soạn của tạp chí “Người thời thượng” sao?
- Trông nó lớn quá sức tưởng tượng của chú em ư?
- Không...
Anh chàng có nước da trắng như bột đẩy gọng kính lên sát mắt một chút rồi bĩu môi:
- Nó nhếch nhác hơn tôi tưởng.
Tuấn khá ê mặt nhưng cũng mỉm cười và đẩy lại cái cravat ôm sát bâu áo. Anh chàng kính cận cuối cùng cũng tìm được phòng nhân sự để xin thực tập. Nhưng Minh Thư cũng vừa lúc rời khỏi thang máy bước ra, cô nhìn sơ qua anh chàng sinh viên rồi nói:
- Đến thẳng phòng của tôi. Tôi sẽ là người xem xét việc tuyển chọn cậu.
Tuấn trông thấy lấy lời trêu đùa:
- Cô có vẻ thích trai trẻ hơn nhỉ?
- Thái Kỳ Tuấn, tôi cảnh cáo anh. Đừng có đùa giỡn kiểu đó! Tôi kỷ luật anh đấy!
- Cùng làm việc với nhau, tôi không đùa giỡn xã giao được à?
- Nhưng kiểu đùa giỡn của anh làm người khác không thích. Xã giao không có duyên!
- Hay là cô muốn tôi phanh phui...
- Tôi cấm anh!
Minh Thư đập mạnh bàn làm mọi người phải chú ý, Kỳ Tuấn chỉ mỉm cười huýt sáo và bỏ đi. Vào phòng của Minh Thư, anh chàng được cô mời một ly nước, Minh Thư nói:
- Đừng căng thẳng quá! Tôi cũng là người mới ở đây. Tôi là Minh Thư! Còn cậu?
- Đỗ Vương Khang. Vừa tốt nghiệp khoa Báo chí-Truyền Thông ĐHQG Tp. Hồ Chí Minh.
- Giống trả bài quá! Co giãn một tí đi nào!
- Chị khá dễ giải và thân thiện khi chỉ còn lại hai người nhỉ?
- Chỉ là tôi không muốn cho họ thấy điều này ở tôi.
- Tại sao?
- Vì điều đó là cần thiết.
- Nếu tôi nói tôi cảm thấy chị có nụ cười rất đẹp. Tôi có bị mắng té tát như anh lúc nãy không?
Minh Thư mỉm cười vỗ vai Khang và nói:
- Bây giờ thì không. Nhưng... mai mốt thì có đấy.
- Tại sao lại là mai mốt?
- Cậu và tôi đều là người mới. Chúng ta chưa bị hòa chung vào cái vòng xoáy hỗn độn chẳng đâu ra đâu. Tôi sẽ chấp nhận và thử việc cậu trong 3 tháng nếu cậu đồng ý với những yêu cầu mà tôi đưa ra trong khoảng thời gian này.
- Ý chị là...
- Hãy làm tốt mọi điều trong cái bảng này. Rồi cậu sẽ được tuyển.
Cầm lấy bảng nội quy mà Minh Thư đưa, Khang thở dài khi anh vừa thoát khỏi kiếp nội quy của trường học thì giờ phải sống trong cái nội quy còn gò bó hơn rất nhiều. Tuy nhiên, Khang đã gây mất điểm trầm trọng với ba mẹ và anh chàng không thể tiếp tục rong ruổi theo cái nghề mà anh yêu thích như một hồn ma dất dưỡng không ai chịu nhận. Khang đặt bảng nội quy xuống, ánh mắt sáng láng đáp lại Minh Thư:
- Tôi đồng ý. Xin chị cho tôi gia nhập!
- Good!
Khang bước ra ngoài, bàn làm việc của anh sát với bàn làm việc của Kỳ Tuấn. Vương Khang nhìn Kỳ Tuấn, anh chàng nhếch mép cười:
- Vượt qua bài test của con girl đó không quá khó khăn chứ?
- Anh đang gọi sếp là girl một cái sỗ sàng thế à?
- Này, cậu là người mới. Cậu cần biết cậu đang ngồi cái chỗ mà biết bao nhiêu người muốn ngồi đấy. Nhìn kìa!
Kỳ Tuấn chỉ cho Vương Khang thấy những ánh mắt lả lơi của mấy cô nàng đang hướng về phía Kỳ Tuấn và những ánh mắt ấy long lanh lên biết bao khi nhận được nụ cười và cái nheo mắt từ anh. Vương Khang nhìn một cách vô cảm và nói:
- Tôi không quan tâm.
- Cậu là gay à?
- Không.
- Thế thì vì sao?
- Vì anh không phải là người có quyền nhất ở đây.
- Khá lắm nhóc con. Chân ướt chân ráo vào đây mà bày đặt lên giọng hả?
- Xin lỗi, phiền anh im lặng để tôi làm việc.
Bước đầu, Minh Thư đã dần ổn định lại cái tòa soạn này. Ít ra mọi người đã bị cô đánh trúng tâm lý, đó là sợ bị kỷ luật và mất lương. Dù tác phong thực hiện chưa được hợp tác cho lắm nhưng cô đã thành công. Việc đào tạo ra những người như Đỗ Vương Khang vẫn còn khá khó khăn, nhất là khi tòa soạn này nhân viên nữ, đa số là những cô gái trẻ rất nhiều. Và số đông lại mê mệt Thái Kỳ Tuấn - kẻ bất trị. Đối thủ số 1 của cô trong việc quật lại hình ảnh tờ tạp chí uy tín ngày nào.

 

Chap 4:

Minh Thư lại có mặt trong những quán cà phê sang trọng vào mỗi buổi sáng để thưởng thức tách cappuccino. Nhận được e-mail từ Vương Khang, cô gật đầu và mỉm cười hài lòng khi công việc ngày hôm qua cô giao anh đã hoàn tất một cách triệt để. Không những như vậy mà còn làm tốt hơn những gì cô nghĩ. Thư nhoẻn cười nghĩ rằng mình đã có một tín nhiệm tốt. Máy điện thoại chợt rung lên, Thư không muốn bắt máy, nhưng nghĩ gì đó, cô lại nhấn nút...
- Alô...
- Chào buổi sáng.
- Anh không sợ trễ giờ à ? Miệng anh còn bốc mùi thối vì chưa đánh răng đấy.
- Phải nói hôm nay cô ăn mặc rất sexy.
- Im đi. Tôi không thích cái thói đùa nham nhở đó của anh.
- Nhưng chưa bước vào tòa soạn. Dù tôi có nói gì thì tôi cũng đâu bị kỷ luật phải không?
- Vậy thì tôi có quyền tắt máy. Chào!
Minh Thư vừa đặt điện thoại xuống thì Kỳ Tuấn từ tốn bước tới với nụ cười khinh khỉnh nhìn Minh Thư. Cô nhăn mặt khó chịu:
- Anh cứ như từ dưới đất chui lên!
- Chỉ là lúc gọi cho cô tôi đang đứng trước cửa quán này thôi.
- Tính tiền...
- Này, chờ đã... Cô không thể nói chuyện với tôi nhiều hơn một câu sao?
- Chúng ta đã nói với nhau rất nhiều. Lúc ở toàn soạn...
- Nhưng tôi không muốn nói chuyện với cô chỉ là chuyện công việc.
- Còn tôi thì chẳng muốn dính líu gì tới anh ngoài công việc ra cả. Làm ơn tính tiền...
Nhưng đến khi anh chàng phục vụ đem hóa đơn ra, Minh Thư mới phát hiện, bóp tiền cô đã để ở ngoài. Toàn bộ tiền bạc đã nằm ở nhà, không còn một đồng xu dính túi. Minh Thư gãi đầu:
- Có thể thanh toán bằng thẻ không? Tôi...
Kỳ Tuấn cười hằng hặc móc tiền ra và trả tiền cho Minh Thư. Anh nói:
- Em yêu, anh đã nói để anh tính tiền cơ mà. Giờ thì chúng ta đi nào!
- Thái Kỳ Tuấn, anh dám...
Kỳ Tuấn kéo Minh Thư vào xe của mình rồi lao đi. Minh Thư hét lên:
- Thả tôi xuống...
- Cô nợ tôi tách cappuccino ấy đấy.
- Ok! Tôi sẽ trả anh ngay lập tức.
- Không. Tôi không thích trả bằng tiền. Tôi thích cái khác cơ.
- Tôi chỉ có thể trả anh bằng tiền.
- Cô có thể trả nợ cho tôi bằng cách hôn tôi mà.
- Cái gì? Còn khuya.
- Vậy thì cô phải chấp nhận một sự thật là cô nợ tôi. Dù cô có cố trả nhưng tôi không lấy thì cô vẫn nợ tôi thôi. Cô không có quyền cưỡng ép tôi phải nhận số tiền mà tôi đã anh hùng ra tay cứu giúp cô khỏi cơn bẽ mặt.
- Anh mà là anh hùng à? Nực cười thật.
- Cô nghĩ đi, nơi đây dù paparazzi không động nghẹt như Hollywood, nhưng cô là Tổng biên tập của một một tờ tạp chí lớn. Ngày hôm sau sẽ tràn ngập những cái tin cô không có tiền trả cà phê đấy. Mà người đăng tin sẽ là tôi!
- Thái Kỳ Tuấn, tôi thách anh đấy!
- Tôi không thích chơi thách đố. Vì tôi không bao giờ có khái niệm chùn bước, thách là tôi làm thiệt đấy. Khi đó đừng có hối hận.
- Anh đừng có quá đáng và vô lý như vậy. Tôi không làm đâu!
- Vậy thì để tôi hôn em!
Kỳ Tuấn thình lình thắng xe lại và chồm sang ôm hôn Minh Thư. Bất thình lình cô nàng không cựa quậy gì được, để yên vài giây, cô lại xô Kỳ Tuấn ra và tát vào mặt anh một cái thật mạnh. Kỳ Tuấn mỉm cười nhìn Minh Thư, cô cáu kỉnh và tức giận, tát anh thêm một cái bên má đối diện rồi chỉnh sửa lại trang phục và bước xuống xe. Không quên để lại lời cáu tiết:
- Vô liêm sỉ!
Kỳ Tuấn mỉm cười hài lòng với thành quả mà mình đạt được. Nhưng quả thực cô nàng đánh hơi đau làm mặt anh vào tới bàn làm việc rồi vẫn thấy nóng rát. Nhìn Minh Thư vẫn trở lại phong thái lạnh lùng và khó chịu khi ngồi vào trong phòng kín, Kỳ Tuấn nhìn vào và mở điện thoại ra bấm liên tục. Vài giây sau, chuông reo báo tin nhắn reo lên, Minh Thư nhận được dòng tin nhắn từ số máy mà cô căm ghét:
“ - Thái Kỳ Tuấn này chưa từng cua gái thất bại, để xem tôi có thể chinh phục em trong bao lâu. Tôi thích chinh phục em không phải vì tôi yêu em, mà là vì em là một kẻ khó đánh bại, nên tôi phải đánh bại, babe!”
Vừa đọc xong, cô như muốn quăng cái điện thoại đi chỗ khác và liếc nhìn Kỳ Tuấn. Cô ghét cái giọng cười giễu cợt trông rất đểu cán của anh. Cô cực kỳ dị ứng loại đàn ông như vậy. Nhìn Kỳ Tuấn cứ mãi lo hết đá lông nheo với cô này lại đi nhắn tin và nói chuyện điện thoại, Vương Khang nhăn mặt:
- Tại sao những nơi thế này lại chứa loại người như anh?
- Tại sao không?
- Quá dư thừa.
- Cậu đừng nghĩ chú tâm với công việc tức là sẽ được việc. Nơi đây chỉ trọng dụng tài năng, không có khái niệm “lấy cần cù bù thông minh” ở đây. Cậu vẫn còn phải tìm hiểu tôi nhiều đấy!
- Tôi chỉ cần biết ai là người tối cao nhất, có quyền hạn nhất ở đây. Và câu trả lời tôi nhận được không phải là anh, thế nên việc tìm hiểu anh tôi nghĩ là không cần thiết.
- Đỗ Vương Khang, cậu là người mới...
- Tôi là người được tuyển. Đừng lên giọng với tôi vì anh là người tới sớm hơn tôi. Tôi không quan tâm! Tôi không cần biết!
Minh Thư làm việc đến đau cả xương sống, nhìn ra ngoài, mọi người ai cũng làm việc với cái thái độ chỉ vì sợ mất chén cơm manh áo. Cô đang phân vân suy nghĩ, chợt nhận được tin nhắn. Minh Thư rời khỏi văn phòng, cô đến một nơi khá xa tòa soạn để gặp ông Minh. Ông mỉm cười ngồi chờ sẵn:

- Cô uống gì?
- Nước lọc.
- Đơn giản thế à?
- Phải.
- Trông cô phờ phạc quá.
- 10 ngày tiếp nhận tòa soạn của ông. Tôi không cảm nhận được nơi đây là không khí của một tờ tạp chí. Họ chỉ thời thượng cho họ chứ không phải làm nhiệm vụ mang lại cái thời thượng rộng khắp cho mọi người cùng biết.
- Cô đã nhận hợp đồng, cô chỉ có thể than với tôi còn tôi thì không thể giúp gì cho cô. Đây là bài toán mà cô đã vào phòng thi thì phải giải cho bằng được.
- Tôi không thể hiểu tại sao những con người như Thái Kỳ Tuấn lại có thể có được tiếng nói riêng trong tòa soạn. Anh ta kéo cả một tập thể lười biếng chỉ biết ăn chơi về phía anh ta. Tôi không biết tôi có thể kéo dài trong bao lâu nhưng thực sự là tôi rất muốn sa thải những người như Thái Kỳ Tuấn.
Ông Minh điềm tĩnh uống một chút rượu vang rồi nói:
- Cậu ta đã theo tôi 7 năm, trong khi cô chỉ mới làm việc với cậu ta hơn 1 tuần. Cậu ta có tất cả những ưu điểm mà những người như tôi muốn có. Sở đoản duy nhất của cậu ta chỉ là cái thói ngang tàng, vô kỷ luật và hay đùa giỡn thôi.
- Anh ta không hòa vào một tập thể, anh ta cứ luôn tìm cách chống đối tôi. Thử hỏi...
- Minh Thư, bình tĩnh đi. Nếu cô sa thải Kỳ Tuấn, tôi không có quyền chỉ trích cô nhưng nói thật là cô đã lãng phí đi một nhân tài đấy.
- Nhân tài không có thiếu. Tôi không cần những người vô kỷ luật như vậy. Anh ta mà cố chống đối tôi một lần nữa thì tôi sẽ làm thật đấy.
Minh Thư bỏ đi. Cô bực tức về văn phòng, không thể tin được Thái Kỳ Tuấn lại đang ngồi giữa tòa soạn mà ôm ấp mấy cô nàng đồng nghiệp một cách lộ liễu. Chẳng những vậy còn đang biêu riếu về nụ hôn Tuấn đã cướp từ cô qua camera của tầng hầm để xe. Minh Thư giận quá hóa liều, đứng trước mặt mọi người, Minh Thư hằn giọng:
- Thái Kỳ Tuấn, lấy danh nghĩa là tổng biên tập tờ bào Người thời thượng. Tôi tạm đình chỉ công tác của anh vì những hành động này.
- Cái gì ?
Kỳ Tuấn đang cười nói hả hê, anh suýt rơi xuống sàn đứng dậy nhìn Minh Thư:
- Cô vừa nói cái gì vậy?
- Tôi nói tôi tạm đình chỉ công tác của anh. Mong anh sớm nhận ra nguyên nhân và hãy tự trở lại chính mình.
- Lý do gì chứ?
- Anh có thể lên phòng tôi để chúng ta làm việc với nhau.
Minh Thư lạnh lùng nhìn Kỳ Tuấn. Anh chàng nóng giận lên phòng Minh Thư và đóng muốn sập cánh cửa. Minh Thư nói:
- Có thắc mắc gì?
- Tại sao lại đình chỉ? Cô có biết cô đang làm cái việc mà chưa ai dám làm kể từ lúc tôi vào đây không?
- Và giờ tôi đến đây. Tôi làm.
- Cô khá lắm. Được thôi! Nghỉ thì nghỉ. Tôi chờ xem số ra kỳ này, không có tôi, đầu trang báo sẽ nhếch nhác ra sao. Khi đó đừng có quỳ trước mặt tôi mà xin tôi trở lại!
Kỳ Tuấn tháo thẻ nhân viên ra quăng mạnh xuống bàn rồi bỏ đi. Minh Thư thở dài nhìn theo, cô biết mình đã nóng giận quá mức nhưng dù sao cô cũng không thể chấp nhận việc mình bị xúc phạm như vậy.
Mặc cho một đoàn con gái theo an ủi và nài nỉ, Kỳ Tuấn đứng giữa toàn soạn và hét:
- Hoàng Ngọc Minh Thư, có ngày cô sẽ phải quỳ trước nhà tôi mà xin lỗi tôi.
Hai tay bóp chặt, nghe tiếng chuyển động của xương. Mặc cho mọi tiếng bàn tán xôn xao, cuộc họp nóng được diễn ra vài phút sau khi Kỳ Tuấn bị đình chỉ công tác. Minh Thư vẫn gương mặt lạnh lùng và nói:
- Tôi hoàn toàn không có lý do gì để hối hận dù tôi vừa tự làm khó chính mình khi đình chỉ một trụ cột của toàn soạn. Nhưng nguyên tắc làm việc của tôi không dành cho những người vô kỷ luật, dù anh ta có tài năng đến đâu. Tòa soạn chúng ta đang gặp khó khăn, tôi mong số ra sắp tới sẽ đạt doanh thu cao hơn. Dù mọi người có ủng hộ anh Tuấn thì cũng đừng vì thế mà chống chọi lại tôi, hãy sống và làm việc vì chính mình. Đừng vì trả đũa hộ ai cả! Mọi người có ý kiến gì không?
Đổi lại chỉ là một sự im lặng, Minh Thư nói tiếp:
- Tạm thời tôi giao lại phần làm việc của anh Kỳ Tuấn cho Vương Khang. Cậu làm được chứ?
- Thưa Tổng biên tập. Tôi sẽ cố gắng hết sức!
- Được rồi. Cố gắng phát huy! Cứ coi như đây là bài test thử thách cậu vào tòa soạn làm việc.
- Cảm ơn Tổng biên tập đã tin tưởng.
Cuộc họp kết thúc. Nhiều người vẫn còn khá sock trước những gì diễn ra chiều nay:
- Con bé đó ghê thật! Dám đuổi cổ thẳng cẳng Thái Kỳ Tuấn...
- Nhưng phải nói cô ấy dám làm điều đó là cô ấy rất can đảm rồi.
- Thôi cố gắng mà hoàn thành việc của mình. Đừng đụng ổ kiến lửa đó nữa!

 

Chap 5:

Kỳ Tuấn sau một đêm đã đời quậy tưng bừng ăn mừng việc bị “đình chỉ công tác” vô thời hạn. Sáng ra thức dậy, Tuấn cảm thấy đầu nhức cực kỳ. Đã gần 12 giờ trưa, Tuấn gọi điện thoại rủ chiến hữu đi quậy tiếp. Và lần này là số điện thoại của Bùi Đàm Phúc, tay luật sư láu cá, cũng là một dân sát gái chuyên nghiệp. Đang làm việc bận rộn đến mấy, khi thấy số điện thoại của Kỳ Tuấn, Đàm Phúc cũng xoắn tay lên và đến chỗ hẹn...
- Hóa ra là cậu bị cái bình bông ấy đuổi cổ à?
- Chỉ là đình chỉ công tác thôi.
- Có thiếu gì cách chơi cô ta. Sao lần này lại chịu trận thế?
- Con nhỏ này không như những đứa con gái từng qua tay tớ. Rất đáu để, thông minh và hơn nữa, nó cực kỳ lạnh lùng.
- Lạnh nhạt thì đã sao? Có rượu vào thì ấm lại hết.
- Đùa à? Ý cậu là gì?
- Chỉ là nói thôi. Cậu có vẻ chịu chiếu dưới cái bình bông đó sao?
- Cái tòa soạn đó không có tớ thì chả làm ăn gì được đâu. Để tớ xem cô ta dùng biện pháp gì đưa tớ quay trở lại...
- Đoán xem... Hiến dâng thân xác à?
- Không phải là phong cách của cô ta.
- Chứ làm gì? Không lẽ quỳ trước mặt cậu thì cậu mới chịu.
- Ít ra cũng phải như thế. Không làm cô ta nhục nhã, tớ nhất quyết không trở lại đâu.
- Cậu không trở lại à? Mà văn phòng luật sư của tớ cũng đang trống một chân đấy.
- Làm gì?
- Bảo vệ.
- Ơ cái thằng này, dám chọc quê tớ à?
- Đùa tí thôi. Đừng làm nhăn cái sơmi mà một em đã tận tình mua từ bên Italy về tặng tớ chứ.
- Ghê vậy ta.
Cùng nhau cạn ly, Kỳ Tuấn nói:
- Ít ra tớ đã hôn được cái bình hoa đó.
- Một nụ hôn cưỡng ép chứ gì.
- Không thể phủ nhận cả 3 vòng của cô ta đều sexy.
- Mê rồi à?
- Thứ đó Thái Kỳ Tuấn này không phải thiếu thốn gì. Nhưng cái gì càng khó nuốt, tớ lại càng muốn nuốt chửng.
- Đừng ngạo mạn kiểu đó. Phải biết mình biết ta trăm trận mới trăm thắng ông bạn của tôi ơi!
Cùng nhau ngắm nhìn mấy em xinh đẹp nhảy điên cuồng, Đàm Phúc nói:
- Đại ca của chúng ta không biết bây giờ như thế nào nhỉ?
- Tại sao anh ấy lại đồng ý đi theo một người như Phương Dung?
- Gọi chị hai đi chứ!
- Không thích.
- Tớ cảm thấy đại ca của chúng ta đâu quá yêu Phương Dung.
- Chỉ vì trách nhiệm với cái bào thai của cô ta thì không phải là cách xử sự của một người chúng ta gọi là đại ca.
- Để hôm nào tớ liên lạc thử...
- Cũng được. Mấy năm trời chẳng nghe tin tức gì. Không biết ở bên Mỹ đại ca có kết nạp thêm được đàn em nào không nhỉ?
- Thôi, cạn!
Minh Thư sau giờ làm việc, đi cà phê mãi cũng chán, cô đi tập yoga và chạy bộ. Cái ipod đang hát ngon trớn lại bị rơi ra làm Minh Thư chạy không tập trung. Một cú va chạm mạnh, mở mắt ra thấy có người đang xoa xoa cái trán của cô, Minh Thư ngồi bật dậy...
- Đừng sợ... It’s okay.
- Lại là anh à?


Lên Đầu Trang

TRANG 2

Nếu thấy hay hãy chia sẻ bài viết cho bạn bè cùng biết nhé
.::Trang Chủ::.
Hosting By Xtgem.com
© 2014 Online24h™
U-ON
Tags: wap, doc, truyen, teen,, truyen, tieu, thuyet,, truyen, kiem, hiep,, truyen, tinh, cam
index.html,wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam, wap doc truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen kiem hiep, truyen tinh cam.